Minh Trừng đã trở về.
Con bé vốn dĩ đang phải đi học ở 1 ngôi trường cách đây ngàn dặm.
Giờ đây lại xuất hiện ngay trước cửa nhà bà ngoại với vẻ mặt phong trần mệt mỏi, quầng thâm đen dưới mắt rõ ràng đến đáng sợ.
Minh Trí Viễn chạy vội bước lên trước, 2 tay ôm chặt lấy bả vai Minh Trừng.
"Đã xảy ra chuyện gì vậy Trừng Trừng, con bị làm sao thế này?"
Minh Trừng bắt đầu quệt nước mắt.
"Bố ơi bố cho con 1 ít tiền được không?"
Minh Trí Viễn cuống cuồng lục tìm điện thoại.
"Mất tiền à?"
"Đừng hoảng, bố có tiền, con gặp bọn lừa đảo qua mạng sao? Không sao không sao, người không sao là tốt rồi, sao con lại về được đây, sao không gọi điện cho bố."
Anh ta vừa cầm điện thoại thao tác chuyển tiền nhanh cho Minh Trừng, vừa vỗ nhẹ vai an ủi con gái.
"Không phải bị lừa đảo ạ." Giọng Minh Trừng có chút sốt ruột.
"Là mẹ của Trình Xung bị ốm, tiền nằm viện không đủ, bố chuyển thêm 1 ít cho con được không?"
Minh Trí Viễn ngây đờ người.
Trợn trừng mắt nhìn chằm chằm Minh Trừng không chớp mắt.
Hồi lâu sau, anh ta hít sâu 1 hơi rồi cất giọng hỏi.
"Vậy nên, con lặn lội từ nơi xa xôi về đây, là vì muốn đem tiền nằm viện cho mẹ của nó à?"
Minh Trừng chột dạ lảng tránh ánh mắt.
"Bố không biết đâu, 2 đứa em trai của Trình Xung đều học lớp 12, đi học thêm cần rất nhiều tiền, hơn nữa anh ấy lại không có bố."
"Trình Xung đã 1 mình làm 3 công việc rồi, nghe tin mẹ nằm viện anh ấy còn định đi bán máu, con phải bán máy tính mới cản anh ấy lại được."
Minh Trí Viễn ôm lấy ngực.
"Con bán máy tính? Cái máy tính mới tinh bố vừa mua cho con, con bán rồi?"
Minh Trừng rụt rè lùi lại nửa bước, nhưng vẫn can đảm ngẩng đầu.
"Cứu mạng người là quan trọng mà, làm sao con có thể trơ mắt nhìn anh ấy đi bán máu được!"
"Vậy nên?" Minh Trí Viễn nghiến răng nghiến lợi.
"Con dự định sẽ giúp nó bằng cách nào?"
"Chia phân nửa tiền sinh hoạt phí để nó tiêu xài chung?"
"Thời gian rảnh rỗi thì cùng nó đi làm thêm, cung cấp tiền cho em nó đi học, chữa bệnh cho mẹ nó à?"
"Không đủ lại chạy về đây tìm bố mẹ xin tiền xin các mối quan hệ, 1 đường cứu tế hỗ trợ nó?"
Minh Trừng lảng tránh ánh nhìn, 1 chốc sau lại gân cổ lên cãi.
"Anh ấy rất có năng lực, sau này nhất định sẽ là 1 cổ phiếu tiềm năng, hơn nữa bọn con đồng cam cộng khổ, anh ấy sau này nhất định sẽ đối xử tốt với con."
Minh Trí Viễn 2 mắt đỏ ngầu, vung 1 đấm nện mạnh lên bức tường phía sau Minh Trừng.
Minh Trừng sợ đến ngây người.
Giọng nói run rẩy, nhưng vẫn không hề nhượng bộ.
"Bố không giúp cũng được, con vẫn còn bảo hiểm, con tự đi hủy hợp đồng, con lấy tiền hủy hợp đồng đi cứu mạng người ta."
"Nhưng bố đừng quên, bố cũng từng được ủng hộ vượt qua gian khó y như vậy đấy, bây giờ cuộc sống của bố mẹ hạnh phúc rồi, tại sao bố không thể thành toàn cho con để con ủng hộ người con yêu!"
Tay của Minh Trí Viễn chầm chậm buông thõng xuống, máu trên tay từng giọt từng giọt rơi xuống nền nhà.
Anh ta quay đầu lại nhìn tôi.
Sự toan tính cùng giằng xé trong ánh mắt đã không còn nữa, chỉ còn lại sự suy sụp của 1 kẻ thất bại.
Anh ta giơ tay cản cô con gái đang tính bước ra cửa.
"Mẹ con đã đưa đơn ly hôn với bố rồi, con không nghe thấy sao?"
"Con thử hỏi mẹ con xem, bà ấy có hạnh phúc không?"
Minh Trừng sững người lại.
Con bé quay đầu nhìn tôi, hốc mắt ầng ậng nước.
Minh Trí Viễn dùng lòng bàn tay xoa xoa mặt 2 cái, tiện thể quệt đi vài giọt nước mắt.
"Trừng Trừng, tất cả đều là giả thôi."
"Những gì thằng Trình Xung kia nói, đều là giả dối hết!"
"Không có tình cảm chân thật nào đâu, từ đầu đến cuối đều không hề có."
Minh Trừng cố nhịn không cho nước mắt rơi xuống, giọng điệu lại vô cùng bình tĩnh đến kỳ lạ.
"Nhưng bố bảo việc mẹ muốn ly hôn, là vì quá yêu bố, mới không chịu nổi việc bố đối xử không tốt với mẹ dù chỉ 1 chút."
Minh Trí Viễn ngã ngồi xuống chiếc ghế phía sau, nghỉ ngơi 1 lúc lâu, mới lên tiếng.
"Bố phải nói thế nào, con mới chịu tin nó là 1 kẻ lừa đảo."
"Chẳng lẽ phải bắt bố nói, những việc mà nó đã làm, bố đều từng làm y chang như vậy với mẹ con 1 lần sao?"
"Chẳng lẽ phải bắt bố nói, những mánh khóe của nó, bố đều đã dùng qua, nên mới liếc mắt 1 cái là nhìn thấu hay sao?"
Nước mắt Minh Trừng rơi xuống từng hạt to.
"Không phải vậy đâu bố, bố nói cho con biết là bố yêu mẹ đi, bố và mẹ rất yêu nhau, bố mẹ rất hạnh phúc mà."
Minh Trí Viễn bật cười, anh ta biết rõ, đây là 1 nút thắt chết.
Bài toán hóc búa này Minh Trừng giao cho anh ta, vô nghiệm.
"Trừng Trừng, bố chỉ có thể nói cho con biết, cho dù có tình yêu, thì sự toan tính là có thật, việc cân nhắc lợi hại thiệt hơn cũng là sự thật."
"Nước mắt có thể diễn được, sự chân thành cũng thế."
Đôi bờ vai của Minh Trí Viễn chùng xuống.
Ánh mắt cầu xin nhìn về phía Minh Trừng.
"Trừng Trừng, bố đã thẳng thắn bộc bạch đến mức này, có đủ để khuyên con quay đầu lại chưa?"
Đôi mắt anh ta đục ngầu, 2 hàng nước mắt trong vô thức chảy dọc trên khuôn mặt đã in hằn dấu vết tháng năm.
Minh Trừng không nói lời nào, lặng lẽ, nước mắt tuôn rơi đầy mặt.