Đoạn video cắt từ buổi livestream vô cùng hot, trong khu bình luận chửi rủa đủ loại ngôn từ đa dạng.
Cuối cùng cũng có bạn bè và người nhà lướt thấy, khi đoạn video đến tay bố mẹ tôi, tôi bất đắc dĩ phải kết thúc chuyến đi, trở về nhà.
Minh Trí Viễn đã dự tính từ trước, anh ta cùng Minh Trừng đã ngồi đợi sẵn ở nhà bố mẹ tôi.
Trong nhà tụ tập rất nhiều họ hàng, có người thực sự quan tâm đến tôi, cũng có kẻ chỉ đơn thuần muốn đến xem trò cười.
2 người già đã ngoài 70 tuổi, ông bà không thể chịu nổi cú sốc này.
Minh Trí Viễn im lặng rót trà cho mọi người, sau đó đứng trước mặt 2 vị phụ huynh cúi gập người thật sâu.
Anh ta nói: "Bố, mẹ, con thực sự không cố ý để 2 người biết chuyện đâu, chỉ là con không gọi được cho Giản Ninh nên lo lắng quá mức, con không ngờ cái cô blogger kia vì câu view mà nói những lời khó nghe đến vậy, con chỉ muốn để Giản Ninh được bình tĩnh lại 1 chút thôi."
Bố mẹ tôi xưa nay đối xử với Minh Trí Viễn vô cùng thân thiện, Minh Trí Viễn cũng thường xuyên ở trước mặt ông bà mà "khoe khoang" với tôi.
"Nhìn xem, anh cứ như thể mới là con đẻ của bố mẹ ấy, đồ ăn ngon lúc nào họ cũng phần anh trước."
Bình thường lúc tôi và Minh Trí Viễn xảy ra mâu thuẫn, bố mẹ cũng luôn đứng về phía anh ta, bảo tôi phải thông cảm cho chồng.
Lúc này ông bà đang nắm chặt điện thoại, xem bình luận bên dưới đoạn video đó, tức giận đến mức tay run lẩy bẩy.
Có vài người họ hàng bắt đầu lên tiếng nói đỡ cho Minh Trí Viễn.
"Trí Viễn cũng vì quá lo lắng, gọi điện không được nên mới phải nghĩ ra cách này, Ninh Ninh lần này đúng là cố ý làm càn rồi."
"Phải đấy Ninh Ninh à, con bé sắp sửa khai giảng tới nơi rồi, cháu có chuyện gì thì cứ đợi con bé đi học rồi hẵng nói."
Minh Trí Viễn ân cần bưng trà đưa cho bố mẹ tôi.
"Bố, mẹ, 2 người đừng trách Giản Ninh, cô ấy chỉ là nhất thời hồ đồ nên mới ăn giấm của Trừng Trừng, 2 người biết đấy, bình thường cô ấy đối với Trừng Trừng rất tốt, căn bản không hề nghiêm trọng như bọn họ bình luận đâu."
Anh ta vừa nói vừa tiện tay vươn tới định lấy điện thoại của ông bà.
"Bố mẹ đừng xem nữa, Ninh Ninh đã về rồi, bình thường cô ấy thực sự không hề nhắm vào Trừng Trừng đâu, 2 người tuyệt đối đừng nổi giận với cô ấy."
Nghe vậy, tay bố mẹ càng run rẩy kịch liệt hơn, bố tôi liền ném mạnh điện thoại xuống bàn.
"Giản Ninh, mày lăn ra đây cho tao!"
Minh Trí Viễn tỏ vẻ kinh hoảng run lên 1 cái, lập tức chạy tới đỡ bố.
Anh ta vừa nháy mắt ra hiệu cho đám họ hàng, ý bảo họ giữ tôi lại, vừa lên tiếng khuyên can bố.
"Bố ơi bố đừng mắng Giản Ninh, có chuyện gì để con nói chuyện với cô ấy trước đã..."
Tôi không hề vùng vằng, hờ hững bước tới đứng ngay trước mặt ông.
Bố vươn tay chỉ thẳng vào mặt tôi, tức giận đến nỗi cằm cũng run lên.
"Giản Ninh, cái đồ vô dụng này!"
"Tao hỏi mày, đến nước này rồi mà còn không ly hôn, mày còn đợi cái gì nữa?!"