Không khí trong phòng khách đột nhiên đông cứng lại.
Bàn tay của Minh Trí Viễn sượng trân giữa không trung, khó tin cất giọng hỏi.
"...Bố, bố nói gì cơ?"
Bố tôi đứng thẳng người dậy, ánh mắt sắc như đinh nhọn ghim thẳng lên mặt Minh Trí Viễn.
"Tao nói gì, trong lòng mày tự hiểu rõ, mang mấy cái trò hèn hạ đê tiện bon chen lươn lẹo ở cơ quan về nhà để đối phó với vợ mình, Minh Trí Viễn mày đúng là đồ heo chó cũng không bằng!"
Sự biến đổi cục diện đột ngột này là điều Minh Trí Viễn có nằm mơ cũng chẳng thể ngờ tới.
Anh ta là 1 giáo viên trung học, bình thường họ hàng bạn bè có chuyện gì liên quan đến con cái đều sẽ thỉnh giáo anh ta, vì vậy ở trước mặt họ hàng rất được tôn trọng, ngay cả bố mẹ tôi cũng luôn giữ đủ thể diện cho con rể.
Vậy mà giờ đây 1 kẻ ra vẻ đạo mạo đàng hoàng như anh ta lại bị chửi bới ngay trước mặt bao người, gương mặt nháy mắt đã nghẹn đỏ như màu gan heo.
Nửa ngày sau anh ta mới mặt dày cất tiếng giải thích nhỏ nhẹ.
"Bố, con chỉ là quá lo lắng muốn tìm người, con không ngờ..."
Cây gậy chống của bố gõ mạnh xuống sàn nhà.
"Mày không ngờ cái gì? Mày ở trong phòng livestream dẫn dắt người ngoài chửi rủa vợ mình, trước tiên là áp đặt tội danh nó ghen tị với con gái ruột, sau đó lại đóng vai người chồng thâm tình đứng ra bảo vệ, mày muốn con gái tao dưới áp lực dư luận sẽ thật sự cho rằng đầu óc mình có vấn đề, là đồ ích kỷ, là 1 kẻ tâm thần ư!"
"Mày là 1 giáo viên trung học có hơn 20 năm tuổi nghề, thế mà mày dám bảo mày không biết hả? Lúc mày giúp họ hàng phân tích tâm lý trẻ nhỏ sao chẳng thấy mày hồ đồ chút nào, mày thử hỏi những người đang ngồi đây xem, có ai tin mày không biết đâu! Mày đó không phải là không biết, mày căn bản là 1 thằng thâm hiểm tàn ác!"
Bố càng nói càng thêm kích động, vung gậy chống lên định nện thẳng xuống đầu Minh Trí Viễn.
"Súc sinh còn biết bênh vực bạn đời, cái đồ không bằng heo chó nhà mày, lại ngang nhiên đổ nước bẩn lên đầu vợ mình! Tự mình hắt còn chưa đủ, mày lại còn muốn huy động bạn bè người thân cùng nhau hắt có đúng không! Cái đồ tâm địa thâm độc hiểm ác, lập tức cút ngay cho tao!"
Cây gậy chống phang xuống đầu Minh Trí Viễn, toàn bộ họ hàng đều im bặt, chẳng 1 ai có mặt mũi xông lên can ngăn.
Minh Trừng đang đứng 1 bên lau nước mắt liền khóc òa lên.
"Ông ngoại, đừng đánh bố cháu, cháu không muốn bố mẹ ly hôn đâu!"
Bố thở hổn hển dừng động tác lại.
"Cháu không muốn? Cháu có tư cách gì mà đòi không muốn?"
"Minh Trừng, cháu 18 tuổi rồi, không còn là đứa trẻ ranh chẳng biết cái quái gì nữa, ông hỏi cháu, cháu có biết rốt cuộc tại sao mẹ cháu lại đệ đơn ly hôn không?"
Minh Trừng có chút uất ức tiến đến đỡ lấy Minh Trí Viễn.
"Cháu biết thưa ông."
Con bé lau vội khóe mắt.
"Bố uống say cứ khóc mãi, mẹ lau nước mắt cho bố thì bố tránh đi, lúc cháu ra dỗ dành bố thì bố lại không tránh, còn tâm sự với cháu rất nhiều, sau đó mẹ liền..."
"Ngu xuẩn!"
Bố giận dữ gào lên ngắt lời con bé.
Minh Trừng giật nảy mình, tủi thân đến mức nước mắt rơi lã chã.
Ông ngoại chưa bao giờ nói nặng lời với con bé, đối với 1 đứa trẻ được nâng niu bảo bọc trong lòng bàn tay từ nhỏ mà nói, câu chửi này đủ khiến nó sụp đổ.
Con bé nghẹn đỏ bừng mặt, cuối cùng cũng rặn ra được 1 câu phản kháng.
"Cái cô blogger kia nói không hề sai, chính vì ông ngoại quá mức nuông chiều mẹ, mẹ mới..."
Lời chưa kịp dứt, "Chát" 1 tiếng, tôi đã giáng thẳng 1 cái tát vào mặt Minh Trừng.
Minh Trừng bưng kín miệng, ngây người ra!
Đây là lần đầu tiên tôi đánh con bé kể từ khi nó cất tiếng khóc chào đời.
Con bé khó tin nhìn tôi chằm chằm, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi.
"Khóc lóc cái gì? Con có tư cách gì mà khóc?" Tôi lạnh lùng vô cảm hỏi lại nó.
"Mẹ bị họ hàng bạn bè hàm oan, bị hàng vạn người xa lạ bạo lực mạng, mẹ còn chưa khóc, 1 kẻ đầu sỏ gây chuyện như con thì có tư cách gì mà khóc?"
Giọng Minh Trừng run lẩy bẩy.
"...Dựa vào đâu mà mẹ nói con là đầu sỏ gây chuyện?"
"Không phải con thì là ai?" Tôi nghiêm giọng chất vấn.
"1 đứa 18 tuổi đầu, chưa hiểu rõ chân tướng, chẳng phân biệt được trắng đen, đã tự ý đẩy mẹ ruột của mình vào tình cảnh khốn đốn bẽ bàng, đừng có viện cớ là vì muốn tìm mẹ, cách tìm mẹ có vô số loại, con lại chọn cái cách gây tổn thương lớn nhất cho mẹ, cho cả ông bà ngoại của con."
"Người ngoài không biết mẹ con có đi ghen tị tranh sủng với con hay không, con thân là người trong cuộc mà cũng không rõ sao? Lúc mẹ bị bạo lực mạng ngoài việc áp đặt tội danh cho mẹ ra con còn nói được cái gì?"
"Con còn nói cảm ơn, con nói cảm ơn với cái kẻ đang dẫn dắt cư dân mạng xúm vào chửi bới nhục mạ mẹ con!"
Minh Trừng cúi gằm mặt xuống.
"Ngẩng đầu lên, nhìn mẹ!" Tôi trầm giọng nói.
Minh Trừng ngẩng mặt lên, khí thế đã xẹp đi đáng kể.
"Mẹ hỏi con, con có biết rõ lý do vì sao mẹ đòi ly hôn với bố con không?"
Con bé thoáng chần chừ, lại xấu hổ hổ thẹn mà cúi đầu xuống.
"Là bố nói..."
"Được, điều đó có nghĩa là con không hề hay biết gì, có đúng không?"
Mặt Minh Trừng đỏ lựng lên.
"Vậy thì hôm nay mẹ sẽ nói cho con biết, tại sao mẹ lại muốn ly hôn với ông bố tốt của con."
Minh Trí Viễn cuống quýt, anh ta bất chấp cả thể diện mà ngẩng mặt lên.
"Ninh Ninh em bớt giận đã, chúng ta có chuyện gì thì về nhà rồi nói, bố mẹ lớn tuổi rồi đừng để ông bà tức giận."
Nói rồi anh ta lại bắt đầu lôi kéo đám họ hàng.
"Mọi người khuyên cô ấy giúp cháu với, con bé còn quá nhỏ, chuyện của người lớn không nên làm ảnh hưởng đến con trẻ."
Gậy chống của bố gõ gõ xuống sàn, mẹ tôi đứng phắt dậy, trợn trừng mắt nhìn quét quanh phòng khách.
Chẳng ai dám hó hé nửa lời.
Tôi phớt lờ Minh Trí Viễn, chỉ ngước mắt lên nhìn Minh Trừng.
"20 năm trước lúc bố con theo đuổi mẹ chỉ là 1 kẻ nghèo rớt mồng tơi, bị xuất thân từ gia đình nghèo khó đè nén đến mức thở không nổi."
Minh Trừng hơi kinh ngạc ngước mắt lên.
"Bố con khóc lóc kể lể với mẹ sự gian truân của cuộc sống, lý tưởng to lớn xa vời, sau đó lại vô tình để mẹ thấy cảnh ông ta ăn bánh bao chay uống nước lọc."
Nhịp thở của Minh Trừng trở nên dồn dập, con bé quay ngoắt đầu sang khó tin nhìn chằm chằm bố mình.
Sắc mặt Minh Trí Viễn từ đỏ chuyển sang trắng bệch.
"Ninh Ninh, đừng nói mấy chuyện này với con cái."
Tôi khinh bỉ liếc xéo anh ta 1 cái rồi nói tiếp.
"Bố con buông 1 rổ lời ngon tiếng ngọt, hoa tươi tặng mẹ lại là thứ bứt ở ngoài đồng dại, nhẫn thì làm bằng nắp lon nước ngọt, lúc thể diện không đủ thì dùng nước mắt để bù vào."
Minh Trừng lắc đầu lùi về sau 1 bước.
"Không sai, là do tự mẹ cam tâm tình nguyện lựa chọn ông ta, mẹ trả giá cho sự lựa chọn của mình, mẹ cũng nên vì con, vì gia đình chúng ta mà gánh vác trách nhiệm, nhưng ông ta lại dám ở ngay trước mặt mẹ nói với con rằng đó đều là hành vi của bọn đàn ông tồi tệ lừa gạt, con thấy cái lý do này đã đủ để mẹ đưa ra yêu cầu ly hôn chưa?"
Minh Trừng bịt chặt 2 tai, dùng sức lắc đầu.
"Đây không phải là sự thật! Không phải!"
"Không tin phải không?"
Tôi bước đến áp sát thêm 1 bước.
"Mẹ hỏi con, vì sao đích thân mẹ mở miệng nói với con thì con lại nghi ngờ, mà lời bố con nói, con lại tin tưởng vô điều kiện, thậm chí còn rêu rao cho cả phòng livestream ai ai cũng biết."
"Minh Trừng, kẻ mang tiêu chuẩn kép là ai? Nếu nói bố con là người khơi mào cho trận bạo lực mạng này, vậy thì con cũng bị tính là tòng phạm có tội không thể tha thứ!"
Minh Trừng lảo đảo chực ngã, hốc mắt lập tức đỏ hoe.
Con bé thở hổn hển từng ngụm lớn, nửa câu cũng không thốt nên lời, sau đó ngoắt đầu phóng vụt ra khỏi nhà.
Minh Trí Viễn đứng bật dậy định đuổi theo, tôi dùng chân đạp sầm cửa lại.
Minh Trí Viễn bị nhốt lại trong nhà, quay đầu hậm hực nhìn tôi.
"Tại sao em lại đi nói với con những chuyện..."
"Chát" 1 tiếng, tôi tát thẳng 1 bạt tai cắt đứt lời nói chưa kịp thốt ra của anh ta.
"Câu chuyện là do anh khơi mào trước! Chính anh chọn cách không cần mặt mũi, tôi dựa vào đâu mà phải chừa lại thể diện cho anh!"
Minh Trí Viễn chưa kịp phản ứng, anh họ đã bước lên đứng chặn ngay sau lưng tôi, thế là anh ta đành tiu nghỉu cúi mặt xuống.
Tôi quay sang nhìn mọi người.
"Hôm nay nhân dịp họ hàng người thân đều có mặt ở đây, tôi dứt khoát nói rõ 1 lần cho xong."
"Mọi người cũng thấy rồi đấy, Giản Ninh tôi đòi ly hôn, không phải vì mấy cái chuyện ghen tuông vớ vẩn, thuần túy là vì Minh Trí Viễn chính miệng thừa nhận bản thân hắn ta là 1 gã cặn bã lừa gạt kết hôn."
"Hắn ta không những thừa nhận hành vi cặn bã của mình, lại còn có mưu đồ bạo lực mạng tôi, châm ngòi ly gián mối quan hệ giữa tôi và con gái, hy vọng sau này có ai hỏi tới, mọi người hãy nói cho họ biết sự thật."
Nói xong tôi quay sang nhìn Minh Trí Viễn.
"Ly hôn nếu như anh không đồng ý tôi sẽ khởi kiện ra tòa, kèm theo cả tội danh anh tung tin đồn nhảm phỉ báng tôi nữa."