Minh Trí Viễn không đồng ý ly hôn, đó là sự lựa chọn sau khi anh ta đã cân nhắc lợi hại thiệt hơn.
Anh ta lật mặt rất nhanh.
Anh ta nói Ninh Ninh, anh quả thực uống say nên đã nói ra những lời ngu xuẩn, nhưng mà những lời đó đều không phải là lời thật lòng.
Anh ta lục lọi ra rất nhiều đồ vật cũ kỹ, thậm chí tìm thấy cả chiếc nhẫn nắp lon nước ngọt năm xưa đã tặng tôi, cố gắng mượn thứ này để khơi gợi lại những ký ức ngọt ngào khi yêu nhau của 2 đứa.
Anh ta khóc lóc thảm thiết: "Ninh Ninh, năm xưa nếu không phải em cảm nhận được tấm chân tình của anh thì sao có thể đồng ý gả cho anh, em có tức giận đến mấy cũng không thể phủ nhận quá khứ của chúng ta được."
Tôi rất hiểu sự băn khoăn lo lắng của Minh Trí Viễn.
Hình tượng sáng chói mà anh ta đã cất công xây dựng duy trì suốt hơn 20 năm nay, sẽ bị phá hủy hoàn toàn vì vụ ly hôn này.
Năm đó bố tôi nâng đỡ anh ta đối ngoại tuyên bố là do tán thưởng tài năng, nay lý do ly hôn mà được công khai rộng rãi, thì bản tính đê tiện xấu xa của anh ta sẽ chẳng còn chỗ nào để trốn tránh che đậy.
Hình tượng sụp đổ, anh ta sẽ đánh mất đi nền tảng chỗ đứng trong giới.
Anh ta cứ dây dưa lằng nhằng như thế, rất có khả năng tôi phải đưa nhau ra tòa án kiện tụng, việc này đối với tôi mà nói cũng vô cùng rắc rối phiền phức.
Thế nhưng sự việc rất nhanh chóng xuất hiện bước ngoặt.
Vào ngày thứ 3 bỏ nhà đi bụi, Minh Trừng đã công khai mối tình đầu tiên của mình.
3 ngày không gặp, lúc quay lại con bé vô cùng bình tĩnh tuyên bố 1 tin tức chấn động.
"Đi báo danh trường mới, 2 người không cần đưa con đi đâu."
"Con có người yêu rồi, bọn con sẽ cùng nhau đi xe lửa chậm đến trường."
Minh Trí Viễn nghe xong, bật dậy cái rụp.
"Có người yêu rồi?"
"Xe lửa chậm?"
Minh Trừng né tránh ánh mắt của bố, gân cổ gật gật đầu.
"Không sai, anh ấy đã mua vé xe lửa chậm rồi, con đi cùng anh ấy, cả 2 có thể chăm sóc lẫn nhau!"
Minh Trí Viễn 3 chân 4 cẳng bước đến trước mặt Minh Trừng.
"Con có biết xe lửa chậm phải mấy ngày mới tới nơi không? Tận 48 tiếng đồng hồ đấy!"
"Giường nằm mềm hay giường cứng?"
Minh Trừng mím chặt môi.
"Là ghế ngồi cứng, gục trên ghế cũng có thể ngủ được mà."
"Anh ấy còn có 2 đứa em trai sinh đôi đang học cấp 3, anh ấy rất hiểu chuyện, sinh hoạt phí không cần xin người nhà, tự mình vừa học vừa làm."
Tôi tỉ mỉ đánh giá nét mặt Minh Trừng, con bé quay mặt đi không chịu nhìn tôi.
Minh Trí Viễn đã sớm nổi trận lôi đình, chống hông đi tới đi lui 1 cách vội vã.
"Có phải nó chủ động đề nghị con đi xe lửa chậm cùng nó không? Nó còn đưa ra yêu cầu vô lý nào khác không?"
"Anh ấy chỉ muốn được ở bên con nhiều hơn 1 chút thôi, không có ý gì khác đâu." Minh Trừng đáp.
Minh Trí Viễn lén lút nhìn trộm tôi 2 cái, thấy tôi không có ý định bỏ đi chỗ khác, cuối cùng đành phải cắn răng mở miệng.
"Những gì bố dặn dò con quên hết rồi sao?"
"1 gia đình mang đầy gánh nặng như vậy, con sẽ phải chịu khổ đấy!"
Minh Trừng ngước mắt nhìn chằm chằm bố, vành mắt dần dần ửng đỏ.
Minh Trí Viễn dường như ý thức được điều gì, lập tức bù đắp lỗi lầm.
"Bố chính là vì nhìn thấy mẹ con theo bố phải chịu cực khổ, nên mới không đành lòng để con cũng giống vậy, bố chính là do thương xót mẹ con, nên mới không thể để con đi vào vết xe đổ của mẹ được."
1 phen giải thích đầy vẻ danh chính ngôn thuận, Minh Trừng lại bắt được sơ hở.
"Bố xem, bố cũng thấy thương xót cho mẹ, tuy lúc đó điều kiện của bố cũng không tốt, nhưng bao nhiêu năm nay bố vẫn luôn khắc ghi những điều tốt đẹp của mẹ, vậy thì vì 1 chút chân tình ấy con có theo anh ấy chịu khổ 1 xíu thì sợ cái gì!"
Minh Trí Viễn nghẹn họng, nửa ngày trời không thốt nên lời.
"Tóm lại bố nói không được là không được!"
Minh Trừng vươn cổ cãi lại.
"Tại sao lại không được, bố cũng phải cho 1 cái lý do nghe lọt tai chứ."
Minh Trí Viễn bực bội đi chốt khóa cửa chính.
"Bố là người từng trải, bố nói nó không được, thì nhất định là không được!"
Minh Trừng như phát điên lao vào mở khóa cửa.
"Bố còn chưa từng gặp anh ấy dựa vào cái gì mà bảo anh ấy không được, 3 năm cấp 3 lúc không đóng nổi học phí anh ấy cũng chẳng hề rơi nước mắt, vậy mà lúc con đồng ý yêu nhau anh ấy lại khóc rống lên như 1 đứa trẻ."
"Bố thả con ra, con bắt buộc phải đi cùng anh ấy, con đã nhận lời với người ta rồi."
Đôi mắt Minh Trí Viễn đỏ vằn tia máu, giằng co lôi kéo cùng Minh Trừng ở ngay trước cửa.
Anh ta quay đầu hét lớn về phía tôi.
"Giản Ninh, em có quản nó hay không, em cứ trơ mắt nhìn nó đi theo cái thằng ranh con không ra gì kia sao?"
Sự nôn nóng lo âu và sợ hãi trong ánh mắt của Minh Trí Viễn không có chút nào là giả tạo.
Đúng vậy, anh ta cực kỳ yêu thương con gái ruột của mình.
Cục cưng được anh ta nâng niu nâng niu trong lòng bàn tay, làm sao anh ta có thể dung túng cho nó nhảy vào hố lửa.
Minh Trừng dùng sức đẩy mạnh bố 1 cái, giơ tay mở toang khóa cửa.
"Chỉ cần hiện giờ bố thật lòng yêu mẹ, bố sẽ không có quyền ngăn cản con đi tìm tình yêu đích thực của đời mình!"
Nói xong con bé chẳng thèm quay đầu lại chạy vụt đi.
Minh Trí Viễn bị đẩy ngã lảo đảo, thắt lưng đập mạnh vào tủ giày, lúc đứng dậy xây xẩm mặt mày mà ôm lấy đầu.
Đợi anh ta hoàn hồn trở lại, Minh Trừng đã sớm chạy mất tăm mất tích.