Tôi, Trần Cẩn Giai, tung hoành giới giải trí bao năm, lần này coi như ngã sấp mặt.
Trong suốt năm năm qua, với tư cách là quản lý riêng của Tàng Hoài, tôi luôn có con mắt sắc bén, năng lực thực thi mạnh, phim nào nhận là phim đó bùng nổ.
Lúc mới hợp tác, Tàng Hoài gần bước sang tuổi ba mươi, đang trong giai đoạn chuyển hình. Tôi đã liên tiếp giúp anh giành được vai chính trong các phim điện ảnh lớn và nhiều bộ chính kịch cấp S.
Bản thân Tàng Hoài cũng có thực lực, diễn xuất chắc tay, hình tượng "ông chú liêm khiết" mà tôi xây dựng cho anh được khán giả vô cùng yêu thích và ghi nhớ. Rất nhanh, anh giành được ba giải thưởng hàng đầu, vươn lên hàng đỉnh lưu ảnh đế.
Tôi luôn giữ mình khiêm tốn, ẩn mình sau hậu trường, những cô tuyến nhỏ như Mạn Di căn bản không xứng để biết thực lực của tôi.
Ngay cả trong lễ trao giải, tôi cũng chỉ đứng sau sân khấu lặng lẽ dõi theo thành tựu của Tàng Hoài.
Ai bảo… chúng tôi còn là vợ chồng đã đăng ký kết hôn trong âm thầm.
Đêm anh ấy giành được Ảnh đế, đứng trên sân khấu, đôi mắt lấp lánh ánh sáng, nghẹn ngào nói:
“Cuối cùng, và cũng là điều quan trọng nhất, tôi muốn cảm ơn…”
Rồi kẹt lại.
Từ màn hình phát trực tiếp ở hậu trường, tôi thấy ánh mắt anh đảo liên tục, đang cố gắng tìm một người giữa hàng ghế khán giả.
Không tìm được, ánh mắt anh dần tối đi.
Anh nuốt nước bọt, gượng gạo nói tiếp:
“…cảm ơn khán giả.”
Đêm đó, anh uống rất nhiều rồi mới về nhà.
Tôi đang tắm thì Tàng Hoài, vẫn mặc nguyên bộ vest nhận giải, xông thẳng vào phòng tắm, chẳng nói chẳng rằng lao vào bồn.
Một tay anh giữ chặt cổ tôi đang xoa sữa tắm, gương mặt góc cạnh áp sát, như thể đang khống chế con mồi vừa bắt được.
Khác hoàn toàn với hình tượng nam thần cấm dục ngoài kia.
“Trần Cẩn Giai, em thấy anh mất mặt lắm hả?”
Anh gằn từng chữ, hơi rượu xen lẫn lửa giận, như muốn trút hết những ấm ức bao năm qua.
Tôi cố gạt tay anh ra, nhưng cổ tay cũng bị anh siết chặt, đè lên thành bồn tắm, đau nhói.
“Sao lại vậy được, không hề.”
“Làm vợ anh là mất mặt đến vậy sao?”
“Không phải.”
“Thế thì tại sao, em lại né tránh hết tất cả những khoảnh khắc quan trọng của anh? Tại sao cứ phải giấu giấu giếm giếm, như thể sợ bị ai nhìn thấy?”
Tôi quay mặt đi, không đáp.
Tôi chỉ là sợ — sợ bị phát hiện mối quan hệ giữa chúng tôi, sợ trở thành mục tiêu của dư luận.
Sợ người ta soi mói, bàn tán, bịa đặt, vạch ra cả trăm điểm cho rằng tôi không xứng với anh.
“Em vẫn chưa quên chuyện của Tiểu Tần à? Em biết anh với cô ta không giống nhau mà…”
“…”
Tàng Hoài bóp nhẹ má tôi, hai bên má phồng lên, anh nhìn chằm chằm:
“Trần Cẩn Giai, em nghĩ anh nỗ lực đến thế trong suốt những năm qua là vì cái gì? Chính là vì muốn có đủ năng lực để bảo vệ em.”
Tôi không dám nhìn vào mắt anh.
“…”
“Em lúc nào cũng vậy, khiến người ta phát cáu.”
Không chờ được câu trả lời, Tàng Hoài mất kiên nhẫn. Hôm nay là ngày vinh quang của anh, anh muốn mọi khoảnh khắc đều phải trọn vẹn và vui vẻ.
Anh không nói rõ, là đang tức giận kiểu gì — nhưng cơ thể anh thì đã trả lời thay.
…
Rất nhanh, cơ thể ướt nhẹp của tôi cũng khiến anh ướt đẫm theo.
“Tàng Hoài, em thật sự rất sợ… Em muốn ly hôn.”
Anh không trả lời: “Anh muốn có con.”
Tôi cũng chẳng ngờ, anh nói được là làm được.
Sau này tính lại, chính là đêm đó, chúng tôi đã có con.
Khi tôi mang thai, Tàng Hoài bắt tôi nghỉ việc tĩnh dưỡng, nhưng tôi là người tham công tiếc việc, không chịu ngồi yên.
Không lâu sau, bác sĩ nói một vài chỉ số của tôi không ổn, Tàng Hoài lạnh nhạt an ủi tôi rằng không sao, rồi cứ mỗi lần rảnh giữa giờ quay, lại trốn vào xe bảo mẫu.
Tôi tưởng anh đang tránh mặt mình, kết quả lén vào xem thử — thì thấy một người cao 1m88 như anh đang ngồi xổm ở hàng ghế sau, lén đọc cuốn “Bách khoa mang thai của Sears” cùng một cuốn sách y cổ “Thai sản tâm pháp” không biết moi ở đâu ra.
Tôi sững sờ, cười gượng, cố pha trò để phá vỡ không khí:
“Ảnh đế chuyển nghề làm thầy thuốc Đông y à?”
Tàng Hoài không hề giảm đi vẻ kiêu ngạo, nghiêm túc đáp:
“Đừng cười, vai diễn yêu cầu.”
“Tôi đâu nhớ là mình nhận cho anh vai kiểu đó? Là vai nào vậy?”
Anh không đổi sắc, tiếp tục lật sách: “Chồng em, ba của con em.”
Tôi nhất thời không biết đáp lại thế nào. May mà đạo diễn đúng lúc hét lên:
“Cẩn Giai, cảnh tiếp theo của nghệ sĩ nhà em kìa!”
“Đến liền!”
Tàng Hoài đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt sáng rực nhìn tôi, bất ngờ cắn ra hai chữ: “Nhà em.”
“Gì cơ?”
“Mọi người đều nói anh là người của em.”
Tàng Hoài đứng dậy, cao hơn tôi cả một cái đầu, vóc dáng vạm vỡ, hai tay đút túi nhìn tôi từ trên xuống:
“Trần Cẩn Giai, chỉ có em là không chịu thừa nhận.”