Đúng vậy, tôi không dám thừa nhận, tôi nhát gan.
Thay xong tất da, tôi bước xuống khỏi xe bảo mẫu của Tàng Hoài.
Ngay lập tức đụng mặt Mạn Di, cô ta cười một cách đầy ẩn ý, tiến thẳng về phía tôi:
“Không thấy ghê tởm à? Người ta đã công khai rồi mà cô còn đi chung xe với chồng người ta!”
Không báo trước gì, cô ta buông một câu đầy khiêu khích.
“Dựa vào cô mà cũng muốn ké độ hot của anh Hoài à? Hay là lúc nãy giả vờ đáng thương, đi mách lẻo tôi đấy? Người ta đang trên hot search kìa, rảnh đâu mà quan tâm đến cô?”
“Không có.” Tôi lười đáp, hờ hững phẩy tay, chẳng buồn cãi.
“Loại trợ lý nhỏ như cô muốn trèo lên trên tôi thấy nhiều rồi.”
Mạn Di khoanh tay, cao giọng mỉa mai.
“Thấy người ta công khai rồi đau lòng chứ gì? Không sao đâu, cho dù Tàng Hoài còn độc thân, thì cũng không tới lượt cô đâu. Tỉnh mộng sớm chút, quay về hiện thực đi.”
Quả nhiên, nỗi đau của con người chẳng bao giờ giống nhau.
Tôi đang nghĩ cách rút lui khỏi chỗ này, thì đúng lúc đạo cụ viên của đoàn đi ngang qua, hai bên vừa thấy nhau liền như thấy cứu tinh.
“Nghệ sĩ nhà cô vừa công khai xong, mấy cô em trong đoàn cứ như thất tình cả lũ, không làm việc nữa. Cô rảnh không, qua giúp tôi lấy đạo cụ cho cảnh tiếp theo.”
“Tôi đi lấy cho.”
Còn chưa dứt lời, Tàng Hoài đã xuất hiện phía sau tôi.
“Lần sau có việc tìm tôi, đừng sai cô ấy.”
Đạo cụ viên ngớ người.
Thấy tôi nhăn mũi vì lúng túng, Tàng Hoài khẽ cười bất đắc dĩ, đành phải chữa cháy:
“Nếu không cô ấy lại méc vợ tôi mất. Tôi á, sợ vợ lắm.”
…
Tôi bỏ mặc Tàng Hoài ở phim trường, tự mình bỏ đi trước.
Giận dỗi, tôi bỗng nổi hứng, quay đầu lái xe đến một khách sạn ở khu vực Đông Phố – một trong những nơi đông người nhất Thượng Hải – cố ý để Tàng Hoài không tìm ra.
Tôi chui vào cái nơi náo nhiệt này cũng là để anh không dám đến tìm.
Không kịp tắm rửa hay thay đồ, vào phòng cái là tôi bắt đầu gọi điện lo liệu mọi việc.
“Gỡ hot search?”
Đối tác lâu năm là một công ty PR có tiếng cũng nghe mà đổ mồ hôi:
“Chị biết tin này hot cỡ nào không? Chị có chi bao nhiêu thì tụi em cũng gỡ không nổi!”
Thuận tiện, còn hóng hớt luôn:
“Em nghe nói vợ Tàng Hoài là một em mẫu trẻ mới hai mươi, thân hình nóng bỏng, làm điêu đứng bao người, trước từng quen mấy tay giàu có, cuối cùng để anh nhà chị rước về làm vợ, thật không đó?”
Tôi ngẩng đầu, đúng lúc thấy mình trong gương đối diện.
Nhìn xem, tôi có đủ "nóng bỏng" không?
“Bốn mươi tám rồi.” Tôi tiện miệng bịa ra.
“Hả?!”
“Tôi nói vợ anh ấy bốn mươi tám tuổi, là một quý bà lắm tiền, bao nuôi ảnh nhiều năm rồi, không thì chị nghĩ sao ảnh nhận được lắm vai diễn vậy?”
Đầu dây bên kia câm nín: “Thật hả chị?”
“Chị nghĩ sao? Có cái đầu thì dùng để làm gì, chẳng phải để đừng tin lời thiên hạ nói linh tinh à?”