Buổi tối, tôi đang chuẩn bị xuống lấy đồ ăn ngoài.
Cửa thang máy vừa mở ra, liền đụng mặt Tàng Hoài — toàn thân bịt kín, chỉ lộ mỗi đôi mắt.
“Anh sao lại tìm tới đây?”
“Điện thoại của em vẫn đăng nhập tài khoản, anh thấy đơn đặt đồ ăn.”
Tàng Hoài một tay ấn đầu tôi, xoay người tôi về hướng phòng.
“Không được ăn đồ ngoài, anh mang cơm tối tới cho em rồi.”
Tôi cúi đầu ăn cơm, Tàng Hoài chẳng nói tiếng nào, chỉ chăm chú nhìn điện thoại. Lông mày đẹp cau chặt, rõ ràng là gặp chuyện rắc rối.
Tôi tò mò hỏi: “Đang xem gì đấy?”
“Xem đặt tên cho con.”
Lơ tôi.
Tôi tiếp tục hỏi: “Tên gì?”
Tàng Hoài ngẩng đầu, nhìn ra bờ sông phía bên kia, dãy biệt thự sang trọng bên khu Thương Thần Nhất Phẩm, buột miệng nói: “Tàng Trần Nhất Phẩm.”
Nhảm nhí thật sự, chơi chữ nghe là muốn trừ điểm.
…
Sáng hôm sau, Tàng Hoài đi sớm đến phim trường, còn tôi vẫn đang ngủ thì nhận được cuộc gọi của bạn thân trong giới – Tào Mẫn.
“Cậu còn ngủ được à? Mau xem video tớ gửi!”
Tôi vội vàng mở điện thoại, trong video là một nữ minh tinh trang điểm đậm đang bị vây quanh bởi cánh phóng viên và người qua đường.
Nhìn kỹ lại — là Mạn Di.
Một đống micro chĩa thẳng vào mặt cô ta:
“Bài đăng tối qua của cô có ý gì?”
“Cô mặc đồ rộng thế này là vì đang mang thai sao?”
“Cô và Tàng Hoài có quan hệ thế nào?”
“Hai người kết hôn rồi phải không?”
Câu hỏi dồn dập như pháo liên thanh, Mạn Di vừa tạo dáng vừa cười tươi hết mức.
Tôi nhìn lại phông nền phía sau — sao lại quen thế? Chính là khách sạn tôi đang ở!
Cuối cùng, trong video, Mạn Di bắt đầu trả lời, giọng ngọt ngào mềm mỏng, hoàn toàn khác với bộ mặt hôm qua tạt cà phê vào tôi:
“Câu ‘cùng chờ mong thân phận mới’ trong Weibo của tôi là nói đến vai diễn trong phim nhé, mọi người đừng suy diễn quá nha~”
Khi bị hỏi có phải đã kết hôn, quan hệ cụ thể với Tàng Hoài là gì, cô ta chỉ cười dịu dàng, vẫy tay:
“Không tiện trả lời~”
Mà “không tiện trả lời” trong mắt giới truyền thông, chẳng khác gì một lời xác nhận.
Video dừng lại tại đó.
Tào Mẫn là bạn thân nhất của tôi trong giới, cũng là một trong số ít người biết chuyện tôi và Tàng Hoài đã kết hôn.
“Bám nhiệt độ như thế, con nhỏ tuyến nhỏ này điên vì muốn nổi rồi!”
Tào Mẫn ở đầu dây bên kia tức giận mắng:
“Nói đi Cẩn Giai, cậu muốn tớ xử lý thế nào?”
Tôi xoa trán, hít sâu một hơi:
“Không cần, để tớ tự giải quyết. Hơn nữa… bây giờ tớ chẳng có tâm trạng lo chuyện của cô ta.”
“Mẫn này, cậu cũng biết mà… chuyện Tàng Hoài công khai khiến tớ rất sợ.”
Tào Mẫn khẽ thở dài:
“Cậu vẫn chưa buông bỏ chuyện của Tần Tần.”