Thang máy xuống đến tầng một.
Cửa mở.
Một luồng gió lạnh ùa vào.
Anh bước ra.
Đi ngang qua sảnh lớn.
Đẩy cánh cửa kính.
Bên ngoài.
Trời đang mưa.
Anh không mang ô.
Chỉ đứng lặng trong màn mưa.
Nhìn thành phố đã gắn bó với mình suốt hai mươi năm.
Điện thoại rung lên.
Anh cúi đầu nhìn.
Là tin nhắn của Thẩm Niệm.
Không phải WeChat.
Mà là tin nhắn SMS.
Cô đã chặn toàn bộ tài khoản liên lạc của anh.
Chỉ quên chặn tin nhắn.
Tin nhắn chỉ có một câu.
“Tổng giám đốc Lý.”
“Đồ đạc trong văn phòng, phiền anh dọn đi sớm.”
“Ngoài ra.”
“Niệm Niệm đã nhận được con thỏ bông.”
“Con bé bảo cảm ơn bố.”
“Nhưng…”
“Con không cần nữa.”
Không cần nữa.
Ba chữ ấy.
Còn khiến anh sụp đổ hơn bất kỳ lời mắng chửi nào.
Anh đứng giữa cơn mưa.
Rất lâu.
Lâu đến mức cả người ướt sũng.
Lâu đến mức điện thoại hết pin.
Tự động tắt nguồn.
Cuối cùng.
Anh xoay người.
Quay lại công ty.
Không phải để tìm Thẩm Niệm.
Mà là…
Thu dọn đồ của mình.
Đồ đạc trong văn phòng không nhiều.
Chỉ một chiếc thùng giấy.
Là đủ.
Anh nhìn khắp căn phòng.
Nơi mình đã làm việc suốt mười năm.
Rồi nhìn lần cuối bầu trời xám xịt ngoài cửa sổ.
Sau đó.
Ôm thùng giấy.
Lặng lẽ bước ra ngoài.
Ở cuối hành lang.
Cửa phòng họp lớn hé mở.
Giọng Thẩm Niệm truyền ra.
Rõ ràng.
Kiên định.
Cô đang nói về kế hoạch của mình.
Dự án của mình.
Tương lai của mình.
Trong từng lời nói ấy.
Đều không còn anh.
Lý Minh Trạch bước vào thang máy.
Cửa từ từ khép lại.
Lần này.
Mọi chuyện…
Thật sự kết thúc rồi.