Tối hôm Lý Minh Trạch dọn khỏi văn phòng Chủ tịch Hội đồng quản trị.
Anh ngồi một mình trên ghế sofa trong căn hộ thuê.
Lặng người.
Căn hộ nằm trong một khu chung cư cũ ở quận Mẫn Hành.
Hai phòng ngủ.
Một phòng khách.
Tiền thuê sáu nghìn tệ mỗi tháng.
Suốt bốn mươi hai năm qua.
Đây là lần đầu tiên anh sống trong một nơi…
Không có cổng kiểm soát.
Không có quản gia.
Không có gara ngầm.
Thùng rác dưới lầu.
Đã ba ngày chưa được dọn.
Một bóng đèn ngoài hành lang bị hỏng.
Ánh sáng lúc sáng lúc tối.
Chập chờn liên tục.
Chiếc điện thoại nằm lặng trên bàn trà.
Không có lấy một tin nhắn chưa đọc.
Anh mở danh bạ.
Hơn năm trăm số liên lạc.
Từ những nhân vật trong giới chính trị và kinh doanh.
Đến cấp dưới trong công ty.
Từ bạn nhậu.
Đến họ hàng xa.
Anh tùy tiện gọi một người.
Đối phương bắt máy.
Giọng nói khách sáo nhưng xa cách.
“Tổng giám đốc Lý à?”
“Lâu quá không gặp.”
“Có việc gì vậy?”
“Không có gì.”
“Chỉ muốn rủ cậu uống vài ly.”
“Ôi.”
“Dạo này bận quá.”
“Hôm khác nhé.”
Cúp máy.
Anh gọi thêm một người nữa.
Lần này.
Đối phương còn thẳng thắn hơn.
“Tổng giám đốc Lý.”
“Tôi nghe nói anh đã chuyển nhượng công ty rồi?”
“Vậy dự án mà chúng ta đã bàn trước đây…”
Đối phương không nói hết câu.
Nhưng ý tứ đã quá rõ.
Lý Minh Trạch…
Đã không còn là CEO nữa.
Vậy thì.
Việc hợp tác.
Đương nhiên cũng không còn.
Anh gọi người thứ ba.
Không ai nghe máy.
Lý Minh Trạch đặt điện thoại xuống.
Mở tủ lạnh.
Bên trong chỉ còn hai lon bia.
Và nửa hộp sữa đã hết hạn.
Anh uống hết bia.
Vẫn thấy không đủ.
Lại xuống cửa hàng tiện lợi dưới lầu.
Mua một chai rượu Nhị Oa Đầu.
Trở về căn hộ thuê.
Anh ngồi một mình ngoài ban công.
Vừa uống rượu.
Vừa nhìn sang tòa nhà đối diện.
Một ô cửa sổ vẫn còn sáng đèn.
Có thể nhìn thấy một gia đình ba người đang ăn tối.
Đứa trẻ vừa cười vừa nói gì đó.
Bố mẹ cũng cười theo.
Đột nhiên.
Lý Minh Trạch nhớ ra.
Đã rất lâu rồi.
Anh không ăn tối cùng Thẩm Niệm và Niệm Niệm.
Không.
Không phải rất lâu.
Mà là…
Chưa từng.
Anh luôn bận.
Luôn phải tiếp khách.
Luôn xem nhà chỉ như một khách sạn để về ngủ.
Những bữa cơm Thẩm Niệm nấu.
Một năm anh ăn chẳng được mấy lần.
Những bức tranh Niệm Niệm vẽ.
Anh chưa từng xem.
Mỗi lần Thẩm Niệm kể hôm nay đã xảy ra chuyện gì.
Anh luôn vừa nhìn điện thoại.
Vừa đáp qua loa.
“Ừ.”
“Ồ.”
“Biết rồi.”
Anh từng nghĩ.
Hai mẹ con sẽ mãi ở đó.
Đợi anh.
Bây giờ.
Họ không còn ở đó nữa.
Điện thoại bỗng rung lên.
Anh lập tức cầm lấy.
Là một bản tin được đề xuất.
“Tập đoàn Bất động sản Đỉnh Thịnh và Tập đoàn Minh Trạch chính thức ký kết hợp tác chiến lược, dự án Nam Thành khởi động.”
Ảnh minh họa.
Là bức ảnh trong lễ ký kết.