Tin nhắn của Trần Lỗi nằm trên màn hình rất lâu.
"Ngài hoàn toàn có thể mua lại nhà máy."
Tôi nhìn dòng chữ ấy đến tận khi màn hình tự tối đi.
Mua lại nhà máy.
Bốn chữ nghe rất nhẹ.
Nhưng đằng sau nó là rất nhiều thứ mà tôi không muốn đối mặt.
Lâm Kiến Quốc.
Mẹ tôi.
Hai người anh trai.
Hai chị dâu.
Căn nhà cũ.
Cả những năm tháng mà tôi từng cố hết sức để chứng minh mình cũng xứng đáng được yêu thương.
Tôi không trả lời Trần Lỗi ngay.
Chỉ tắt đèn phòng làm việc rồi đứng trước cửa kính rất lâu.
Ngoài kia, thành phố vẫn sáng.
Nhưng bên trong tôi lại giống như có một ngọn đèn nào đó vừa bị gió thổi lay.
Sáng hôm sau, khi tôi vừa đến công ty thì điện thoại nhận được cuộc gọi từ anh cả.
Từ sau lần gặp ở quán cà phê, anh ấy rất ít khi gọi trực tiếp cho tôi.
Có lẽ là vì sợ.
Cũng có lẽ là vì xấu hổ.
Tôi nhìn cái tên hiện trên màn hình vài giây rồi mới nghe máy.
"Tri Ý."
Giọng anh cả khàn khàn.
Không còn vẻ ung dung như ngày trước.
"Nhà cũ... hôm nay bắt đầu dọn đồ."
Tôi không nói gì.
Anh ấy tiếp tục.
"Bố đã ký hợp đồng bán nhà rồi."
"Người mua yêu cầu trong ba ngày phải bàn giao."
Tôi cụp mắt xuống.
Căn nhà cũ cuối cùng vẫn bị bán.
Dù tôi đã đoán trước.
Nhưng khi nghe chính miệng anh cả nói ra, trong lòng vẫn có một cảm giác rất khó tả.
Nơi đó không tốt với tôi.
Nhưng nơi đó từng chứa cả tuổi thơ của tôi.
Anh cả im lặng vài giây rồi nói tiếp.
"Trong phòng chứa đồ có mấy bao đồ của em."
"Chị dâu cả dọn lúc trước."
"Anh không biết em còn cần không."
"Nếu em không tới lấy, có lẽ sẽ bị người ta xử lý chung."
Tôi cầm điện thoại.
Đầu ngón tay hơi lạnh.
Phòng chứa đồ.
Mấy bao đồ.
Tôi lập tức nhớ đến buổi sáng Ba Mươi Tết ấy.
Những cuốn sách bị nhét bừa vào bao dứa.
Những tấm ảnh bị gấp cong góc.
Chiếc huy chương vàng Olympic Toán học bị đè dưới chồng báo cũ.
Khi đó tôi nói không cần nữa.
Tôi tưởng mình thật sự không cần.
Nhưng hóa ra, có vài thứ không phải không cần.
Mà là lúc ấy đau quá, nên chỉ muốn vứt bỏ tất cả.
Tôi nói:
"Chiều tôi qua."
Đầu dây bên kia rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
"Được."
"Anh đợi em."
Buổi chiều, tôi lái xe về nhà cũ.
Con đường ấy tôi đã đi qua rất nhiều lần.
Nhưng lần này lại có cảm giác xa lạ.
Cổng sắt trước sân đã bị dán giấy niêm phong bàn giao.
Trong sân chất đầy thùng giấy.
Mấy người công nhân chuyển nhà đang bê đồ ra xe tải.
Mẹ ngồi trên chiếc ghế nhựa ở góc sân.
Hai mắt đỏ hoe.
Bà nhìn thấy tôi, môi khẽ động.
Nhưng cuối cùng không gọi tên tôi.
Tôi cũng không chủ động bước tới.
Anh cả dẫn tôi lên tầng hai.
Căn phòng từng là của tôi đã trống gần một nửa.
Chiếc bàn học không còn.
Rèm cửa cũng đã được tháo xuống.
Ánh nắng chiếu thẳng vào sàn nhà, làm hiện rõ từng lớp bụi mỏng.
Anh cả đẩy cửa phòng chứa đồ.
"Đồ của em ở trong này."
Tôi đứng ở cửa.
Một mùi ẩm mốc rất nhẹ lập tức ùa ra.
Trong góc phòng có ba chiếc bao dứa.
Miệng bao không được buộc chặt.
Có vài quyển sách cũ lộ ra ngoài.
Tôi bước tới.
Ngồi xổm xuống mở bao đầu tiên.
Bên trong là sách giáo khoa thời cấp ba.
Một vài quyển đã bị cong mép.
Giữa trang sách còn kẹp một chiếc lá khô.
Tôi nhớ ra đó là lá phong tôi nhặt trong sân trường năm lớp mười một.
Khi đó tôi thi được hạng nhất toàn khối.
Muốn ép lá vào sách rồi giữ lại làm kỷ niệm.
Bao thứ hai là giấy khen.
Rất nhiều giấy khen.
Từ tiểu học đến đại học.
Có tờ đã ố vàng.
Có tờ bị gấp nếp.
Tôi cầm một tờ lên.
Trên đó viết:
Học sinh xuất sắc toàn trường.
Lâm Tri Ý.
Năm đó tôi mang tờ giấy khen này về nhà.
Mẹ chỉ liếc một cái rồi nói:
"Con gái học giỏi cũng không bằng biết sống cho yên ổn."
Tôi đã từng vì câu nói đó mà buồn rất lâu.
Bao thứ ba chứa huy chương và ảnh cũ.
Tôi tìm thấy chiếc huy chương Olympic Toán học kia.
Dây đeo đã rối vào một quyển sổ tay.
Mặt huy chương bị phủ bụi.
Tôi dùng ngón tay lau nhẹ.
Ánh kim loại cũ kỹ hiện ra dưới lớp bụi xám.
Đột nhiên tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại.
Cả tuổi thơ của tôi nằm trong ba chiếc bao dứa này.
Bị nhét vào góc tối.
Bị phủ bụi.
Bị người ta tùy tiện quyết định giữ hay bỏ.
Tôi cúi đầu thu dọn từng món.
Đúng lúc ấy, tay tôi chạm vào một vật cứng.
Tôi kéo nó ra khỏi đáy bao.
Là chiếc hộp sắt cũ.
Chiếc hộp từng dùng để đựng tiền mừng tuổi của tôi.
Trên nắp hộp có hình một con thỏ trắng đã phai màu.
Tôi nhớ rõ, năm mười tám tuổi, tôi mở hộp ra thì bên trong chỉ còn trống rỗng.
Mẹ nói tiền đã dùng vào việc trong nhà.
Từ đó về sau, tôi không mở chiếc hộp này nữa.
Tôi tưởng nó đã bị vứt đi từ lâu.
Không ngờ vẫn còn ở đây.
Ổ khóa nhỏ trên hộp đã gỉ.
Tôi dùng chiếc chìa khóa dự phòng treo bên cạnh mở thử.
"Cạch" một tiếng.
Nắp hộp bật ra.
Bên trong không có tiền.
Chỉ có một xấp ảnh cũ, vài phong thư đã ngả màu và một quyển sổ bìa xanh rất mỏng.
Tôi lấy quyển sổ ra.
Trên bìa không ghi tên.
Chỉ có một dòng chữ nhỏ.
"Nhật ký."
Nét chữ ấy tôi nhận ra.
Là chữ của mẹ.
Tim tôi bỗng đập chậm lại.
Tôi mở trang đầu tiên.
Giấy đã hơi giòn.
Mực cũng phai đi một chút.
Nhưng dòng chữ đầu tiên vẫn hiện lên rất rõ ràng.
"Hôm nay Tri Ý được hạng nhất..."