Tôi nhìn tập hồ sơ trước mặt rất lâu.
Trên đời này có những quyết định, nếu chỉ nhìn bằng lý trí thì rất dễ đưa ra đáp án.
Nhưng một khi nó dính đến quá khứ, gia đình và những vết thương cũ, mọi thứ lập tức trở nên phức tạp.
Tôi không trả lời Trần Trác Viễn ngay.
Ông cũng không thúc giục.
Chỉ lặng lẽ uống hết chén trà trước mặt.
Cuối cùng, tôi cầm tập hồ sơ lên.
"Thầy cho em ba ngày."
"Được."
Ông cười.
"Nhưng Tri Ý, nhớ kỹ."
"Nếu em mua lại nhà máy, đó phải là một thương vụ."
"Không phải sự thương hại."
Tôi gật đầu.
"Em hiểu."
Ba ngày sau, tôi cho Trần Lỗi tiến hành thẩm định toàn bộ tài sản, nợ phải trả, hợp đồng còn hiệu lực, thiết bị sản xuất và giá trị thương hiệu của Công ty Nhựa Kiến Quốc.
Kết quả còn tệ hơn tôi tưởng.
Sau khi mất Thịnh Hằng, giá trị thực tế của nhà máy đã giảm mạnh.
Thiết bị cũ.
Dòng tiền căng thẳng.
Khoản vay đến hạn.
Một phần công nhân đã rời đi.
Nếu không có người tiếp nhận kịp thời, trong vòng một tháng nữa nhà máy sẽ đứng trước nguy cơ ngừng hoạt động hoàn toàn.
Tôi nhìn bản định giá cuối cùng.
Không cao.
Nhưng cũng không thấp đến mức lợi dụng lúc người khác khó khăn.
Tôi bảo Trần Lỗi gửi thư mời họp cổ đông cho Công ty Nhựa Kiến Quốc.
Thời gian là sáng thứ Hai.
Địa điểm tại phòng họp lớn của nhà máy.
Người ký tên bên dưới thư mời không phải tôi.
Mà là đại diện pháp lý của công ty đầu tư dưới quyền tôi.
Cho đến trước cuộc họp, nhà họ Lâm vẫn không biết người mua cuối cùng là ai.
Sáng thứ Hai.
Tôi quay lại nhà máy.
Lần này, không phải với thân phận con gái nhà họ Lâm.
Mà là nhà đầu tư.
Chiếc xe dừng trước cổng.
Cổng sắt cũ vẫn còn đó.
Chỉ là tấm biển "Công ty Nhựa Kiến Quốc" đã hơi bạc màu.
Tôi bước xuống xe.
Bảo vệ mới ở cổng không nhận ra tôi.
Anh ta kiểm tra giấy mời rồi vội vàng mở cổng.
Khi tôi bước vào khu văn phòng, rất nhiều ký ức cũ ùa về.
Sân xi măng nơi tôi từng ngồi làm bài tập.
Bồn hoa nơi lão Trương từng trồng vài cây cúc nhỏ.
Cầu thang cũ dẫn lên văn phòng bố.
Mọi thứ vẫn quen thuộc.
Nhưng tôi đã không còn là cô bé phải đứng ngoài cửa đợi người lớn nhớ đến mình nữa.
Phòng họp lớn ở tầng ba.
Khi tôi đẩy cửa bước vào, bên trong đã ngồi gần kín người.
Bố ngồi ở vị trí chủ tọa.
Anh cả ngồi bên tay trái.
Anh hai ngồi bên tay phải.
Mẹ cũng có mặt, ngồi ở hàng ghế cuối cùng, sắc mặt tiều tụy.
Hai chị dâu ngồi cạnh nhau.
Không ai nói chuyện.
Bầu không khí nặng nề đến mức gần như có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ.
Khi nhìn thấy tôi xuất hiện, cả phòng lập tức yên lặng.
Anh hai là người phản ứng đầu tiên.
"Lâm Tri Ý?"
"Cô tới đây làm gì?"
Anh cả đứng bật dậy.
Sắc mặt trắng bệch.
Có lẽ anh ấy đã đoán được điều gì đó.
Bố nhìn tôi.
Đôi mắt vốn đã mệt mỏi bỗng chấn động dữ dội.
"Tri Ý..."
Tôi không nhìn họ quá lâu.
Chỉ bước đến vị trí đối diện chủ tọa.
Trần Lỗi đặt từng tập tài liệu lên bàn.
"Chào mọi người."
Giọng tôi rất bình tĩnh.
"Hôm nay tôi đến đây với tư cách đại diện bên mua."
Trong phòng họp vang lên một loạt tiếng hít thở dồn dập.
Chị dâu hai lập tức che miệng.
Anh hai thì gần như không tin nổi.
"Cô nói cái gì?"
Tôi mở tập hồ sơ trước mặt.
"Căn cứ theo kết quả thẩm định tài sản và nợ phải trả hiện tại của Công ty Nhựa Kiến Quốc, bên tôi đưa ra phương án thu mua toàn bộ cổ phần có quyền biểu quyết còn lại trong công ty."
"Giá mua dựa trên giá trị thị trường sau khi trừ nợ và rủi ro dòng tiền."
"Không ép giá."
"Cũng không nâng giá vì quan hệ cá nhân."
Tôi ngẩng đầu nhìn bố.
"Nói cách khác, đây là một thương vụ bình thường."
"Không phải tôi cứu miễn phí."
Câu cuối cùng rơi xuống.
Sắc mặt rất nhiều người trong phòng đều thay đổi.
Bố đặt tay lên mặt bàn.
Những ngón tay run nhẹ.
Anh cả cúi đầu.
Anh hai há miệng như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng không thốt ra được.
Tôi tiếp tục.
"Sau khi hoàn tất chuyển nhượng, công ty sẽ tiến hành tái cơ cấu."
"Thứ nhất, giữ lại dây chuyền sản xuất có giá trị."
"Thứ hai, rà soát toàn bộ bộ máy quản lý."
"Thứ ba, khôi phục đơn hàng bằng hệ thống khách hàng mới của Thịnh Hằng."
"Thứ tư, giữ lại tối đa công nhân hiện có, ưu tiên những gia đình chỉ có một nguồn thu nhập."
Khi tôi nói đến câu cuối cùng.
Mẹ ngồi phía sau đột nhiên ngẩng đầu nhìn tôi.
Ánh mắt bà đỏ lên.
Tôi không tránh ánh mắt ấy.
Nhưng cũng không dừng lại.
"Về vị trí quản lý."
"Trong giai đoạn tái cơ cấu, tôi sẽ tạm thời đảm nhiệm chức vụ chủ tịch."
"Trần Lỗi phụ trách kiểm soát tài chính."
"Toàn bộ khoản chi bất thường trong ba năm gần đây đều phải được kiểm tra lại."
Anh hai lập tức biến sắc.
"Tri Ý, em có cần làm tuyệt như vậy không?"
Tôi nhìn anh ấy.
Giọng vẫn bình tĩnh.
"Anh hai."
"Đây là công ty."
"Không phải bàn ăn đêm Giao thừa."
Cả phòng im lặng.
Không ai dám nói thêm.
Bố chậm rãi đứng dậy.
Ông nhìn tôi rất lâu.
Ánh mắt ấy có quá nhiều thứ.
Kinh ngạc.
Hổ thẹn.
Mệt mỏi.
Và một chút gì đó rất giống đau lòng.
Ông mở miệng.
Nhưng cổ họng nghẹn lại.
Rất lâu sau, ông mới khàn giọng hỏi:
"Tri Ý."
"Con thật sự... muốn tiếp quản nhà máy?"
Tôi nhìn thẳng vào ông.
"Vâng."
"Nhưng không phải với tư cách con gái bố."
"Tôi tiếp quản với tư cách nhà đầu tư."
"Cũng là người có đủ năng lực để giữ lại hai trăm mười bảy công nhân ở đây."
Câu nói ấy vừa dứt.
Bố bỗng cúi đầu xuống.
Vai ông run lên rất khẽ.
Một giọt nước mắt rơi xuống bản hợp đồng trước mặt.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Lâm Kiến Quốc bật khóc trước tất cả mọi người.