Cả phòng họp chìm trong im lặng.
Không ai ngờ người đứng ra tiếp quản nhà máy cuối cùng lại là tôi.
Cũng giống như không ai ngờ cô con gái từng bị xếp ngồi trên chiếc ghế gỗ cạnh cửa, từng chỉ được chia năm trăm nghìn tệ cổ tức, giờ đây lại ngồi ở vị trí cao nhất trong phòng họp.
Tiếng điều hòa khẽ vang lên.
Không khí nặng nề đến mức gần như khiến người ta khó thở.
Bố vẫn đứng đó.
Một tay chống lên mặt bàn.
Đôi mắt đỏ hoe.
Nhưng tôi không né tránh ánh mắt ấy nữa.
Bởi vì hôm nay tôi không đến đây để tranh thắng thua.
Tôi đến đây để kết thúc một vòng luẩn quẩn đã kéo dài quá lâu.
Trần Lỗi đẩy bản kế hoạch tái cơ cấu ra giữa bàn.
Mọi người lần lượt cúi xuống xem.
Anh hai là người lật nhanh nhất.
Mới đọc được vài trang, sắc mặt anh ta đã thay đổi.
"Giữ lại toàn bộ công nhân?"
Anh ta bật thốt lên.
"Hiện tại công ty đang khó khăn như vậy, giữ hết người thì lấy gì trả lương?"
Không ít người trong phòng cũng ngẩng đầu.
Rõ ràng họ có cùng nghi ngờ.
Tôi bình tĩnh mở tài liệu.
"Không phải giữ vô điều kiện."
"Tôi đã hoàn thành đàm phán với ba khách hàng mới."
"Trong đó có hai đơn hàng sẽ bắt đầu sản xuất từ tháng sau."
Tôi nhìn mọi người.
"Tổng giá trị đơn hàng đủ để duy trì hoạt động của toàn bộ nhà máy."
Anh cả sửng sốt.
"Em... em đã chuẩn bị từ trước?"
"Từ lúc nào?"
Tôi không trả lời câu hỏi ấy.
Bởi vì không cần thiết.
Những năm qua, thứ tôi học được nhiều nhất chính là lập kế hoạch trước khi hành động.
Tôi không bao giờ bước lên bàn cờ khi chưa nhìn thấy nước đi tiếp theo.
Bố chậm rãi ngồi xuống.
Ông lật từng trang tài liệu.
Càng đọc, ánh mắt càng phức tạp.
Trong kế hoạch của tôi không chỉ có đơn hàng.
Còn có:
• Nâng cấp dây chuyền sản xuất.
• Tối ưu bộ máy quản lý.
• Minh bạch tài chính.
• Tăng tỷ lệ tự động hóa.
Đây không phải một cuộc giải cứu.
Mà là một cuộc tái sinh.
Một lát sau.
Một cổ đông lâu năm lên tiếng.
"Vậy tên công ty thì sao?"
"Tiếp tục giữ nguyên à?"
Tôi nhìn về phía tấm biển treo trên tường.
Dòng chữ "Công ty Nhựa Kiến Quốc" đã hơi cũ.
Tôi im lặng vài giây.
Rồi khẽ lắc đầu.
"Đổi tên."
Cả phòng khựng lại.
Ngay cả bố cũng ngẩng đầu nhìn tôi.
Tên công ty này đã tồn tại hơn hai mươi năm.
Là tâm huyết cả đời của ông.
Tôi biết điều đó.
Nhưng tôi cũng biết.
Muốn bước sang một tương lai mới.
Đôi khi phải chấp nhận khép lại một phần quá khứ.
"Tên mới là gì?"
Có người hỏi.
Tôi nhìn tập hồ sơ trước mặt.
Chậm rãi trả lời.
"Thịnh Ý."
Cả phòng yên lặng.
Trần Lỗi là người đầu tiên hiểu ý nghĩa cái tên đó.
Thịnh.
Là Thịnh Hằng.
Ý.
Lấy từ tên của tôi.
Nhưng còn một ý nghĩa khác.
Thịnh vượng nhờ sự chân thành.
Không phải nhờ sự thiên vị.
Không phải nhờ huyết thống.
Mà nhờ năng lực.
Bố cúi đầu.
Bàn tay đặt trên tập tài liệu khẽ run lên.
Tôi biết ông hiểu.
Đó không chỉ là đổi tên công ty.
Mà là thay đổi toàn bộ cách vận hành đã tồn tại suốt nhiều năm.
Cuộc họp kéo dài hơn ba tiếng.
Khi bản kế hoạch cuối cùng được thông qua.
Một nhân viên nhân sự bước vào.
Trên tay là danh sách sa thải trước đó.
Anh ta nhìn mọi người đầy căng thẳng.
"Lâm tổng."
"Danh sách này..."
Tôi nhận lấy.
Đó chính là danh sách ba mươi người bị cho nghỉ việc.
Tên lão Trương nằm ở cuối cùng.
Tôi nhìn một lúc.
Sau đó cầm bút.
Gạch bỏ toàn bộ.
Một đường.
Hai đường.
Ba đường.
Cuối cùng là toàn bộ danh sách.
Tôi đặt bút xuống.
Ngẩng đầu nhìn mọi người.
"Thông báo xuống toàn công ty."
"Toàn bộ hai trăm mười bảy công nhân được giữ lại."
Không ai lên tiếng.
Nhưng tôi nghe thấy vài tiếng hít thở rất mạnh.
Người phụ trách nhân sự đỏ cả mắt.
Ông ấy làm ở đây gần hai mươi năm.
Chính tay ông lập danh sách sa thải đó.
Và cũng chính ông hiểu rõ từng gia đình phía sau mỗi cái tên.
"Vâng."
Giọng ông nghẹn lại.
"Tôi sẽ thông báo ngay."
Khi cửa phòng họp đóng lại.
Tôi chợt cảm thấy nhẹ nhõm.
Lần đầu tiên sau rất nhiều ngày.
Tôi biết mình đang làm điều đúng đắn.
Không phải vì nhà họ Lâm.
Không phải vì bố mẹ.
Cũng không phải vì muốn chứng minh điều gì.
Tôi cứu nhà máy.
Chỉ vì có những người chưa từng làm tổn thương tôi.
Lão Trương.
Dì Lưu ở căng tin.
Những công nhân từng bế tôi khi còn nhỏ.
Những người đã dành cả tuổi trẻ ở nơi này.
Tôi không muốn họ trở thành vật hi sinh cho những sai lầm của người khác.
Cuộc họp kết thúc.
Mọi người lần lượt rời đi.
Chỉ còn lại tôi và bố.
Ánh nắng cuối chiều xuyên qua cửa kính.
Kéo dài bóng hai người trên nền nhà.
Ông nhìn tôi rất lâu.
Giống như lần đầu tiên thật sự nhìn rõ đứa con gái này.
Sau đó.
Ông chậm rãi đứng dậy.
Đi tới chiếc tủ hồ sơ cũ ở góc phòng.
Mở ngăn kéo dưới cùng.
Lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Tôi nhận ra ngay.
Đó không phải đồ của công ty.
Mà là đồ cá nhân.
Ông ôm chiếc hộp trong tay.
Đầu ngón tay khẽ vuốt lên mặt gỗ đã cũ.
Rất lâu sau mới quay lại.
Ánh mắt đầy vẻ phức tạp.
"Tri Ý."
Giọng ông khàn đi.
"Có một thứ..."
"Bố nghĩ đã đến lúc phải trả lại cho con."
Nói xong.
Ông đặt chiếc hộp xuống trước mặt tôi.