Khi tôi chạy tới bệnh viện, mẹ đã tỉnh.
Bà nằm trên giường bệnh, sắc mặt vẫn còn tái nhợt.
Bác sĩ nói không có vấn đề nghiêm trọng.
Chỉ là thời gian gần đây tinh thần căng thẳng, ăn uống thất thường, lại thêm cảm xúc thay đổi quá lớn nên mới ngất đi.
Tôi đứng ngoài cửa phòng bệnh.
Nhìn qua ô kính nhỏ.
Bố ngồi bên giường.
Anh cả và anh hai đứng cạnh cửa sổ.
Hai chị dâu im lặng ngồi trên ghế dài.
Không ai nói chuyện.
Căn phòng bệnh rất yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức không giống nhà họ Lâm mà tôi từng biết.
Ngày trước, căn nhà ấy luôn ồn ào.
Người này nói người kia sai.
Người kia trách người này không biết điều.
Còn tôi luôn là người bị đẩy ra ngoài cùng.
Nhưng bây giờ.
Tất cả mọi người đều học được cách im lặng.
Tôi đẩy cửa bước vào.
Mẹ lập tức quay đầu nhìn tôi.
Ánh mắt bà khẽ run.
"Tri Ý..."
Giọng bà rất khàn.
Chỉ gọi một tiếng thôi.
Mắt đã đỏ lên.
Tôi đi đến bên giường.
Đặt chiếc hộp sắt lên tủ đầu giường.
Bên trong có quyển nhật ký và phong thư chưa gửi.
Sau khi rời khỏi nhà cũ hôm đó, tôi vẫn chưa mở lá thư.
Không phải vì trốn tránh nữa.
Mà là vì tôi bỗng hiểu ra.
Có vài lời không nhất thiết phải đọc từ giấy.
Nếu có thể.
Tôi muốn nghe chính miệng bà nói.
Mẹ nhìn chiếc hộp sắt.
Bàn tay đặt trên chăn khẽ co lại.
"Con... đọc rồi à?"
"Đọc nhật ký rồi."
Tôi nói.
"Thư thì chưa."
Bà ngẩn người.
Tôi nhìn bà.
"Bây giờ mẹ có muốn nói không?"
Câu hỏi ấy vừa dứt.
Nước mắt của mẹ lập tức rơi xuống.
Bà đưa tay che mắt.
Giống như một đứa trẻ cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
"Xin lỗi."
Ba chữ ấy rất nhẹ.
Nhưng lại giống như đã đi qua hai mươi sáu năm mới đến được trước mặt tôi.
Cả phòng không ai lên tiếng.
Bố cúi đầu.
Anh cả quay mặt sang chỗ khác.
Anh hai siết chặt tay.
Mẹ nấc nghẹn.
"Là mẹ sai."
"Mẹ luôn nghĩ con gái phải hiểu chuyện."
"Phải nhường anh trai."
"Phải biết chịu thiệt."
"Mẹ cứ tưởng như vậy là tốt cho con."
"Nhưng mẹ không biết..."
"Không biết con đau như vậy."
Tôi đứng bên giường.
Lòng bàn tay lạnh đi.
Mẹ nhìn tôi.
Giọng bà run rẩy.
"Hồi con thi được hạng nhất, mẹ thật sự rất vui."
"Hồi con đỗ đại học, mẹ vui đến mức cả đêm không ngủ."
"Hồi con nói muốn làm đầu tư, mẹ không hiểu."
"Mẹ sợ con đi sai đường."
"Nhưng mẹ lại dùng lời khó nghe nhất để nói với con."
Bà khóc đến mức gần như không nói tròn câu.
"Tri Ý."
"Mẹ không phải không yêu con."
"Chỉ là mẹ quá ngu ngốc."
"Yêu mà không biết nói."
"Thương mà không biết giữ."
Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt.
Người từng làm tôi tổn thương sâu nhất.
Cũng là người từng thức đêm may quần áo kiếm tiền cho tôi học.
Rất lâu sau.
Tôi khẽ nói:
"Con biết."
Mẹ ngẩn ra.
Tôi lặp lại lần nữa.
"Con biết rồi."
Không phải con tha thứ tất cả.
Cũng không phải mọi đau lòng đều biến mất.
Chỉ là con đã biết.
Biết mẹ từng yêu con.
Biết có những người cả đời bị tư tưởng cũ trói buộc, đến khi mất đi mới hiểu mình đã sai.
Biết quá khứ không thể sửa lại.
Nhưng tương lai có thể bớt đau hơn một chút.
Ngày mẹ xuất viện.
Không ai đề nghị về nhà cũ.
Bởi căn nhà ấy đã không còn nữa.
Cuối cùng, mọi người đến căn hộ của tôi.
Đó là lần đầu tiên nhà họ Lâm ăn một bữa cơm trong nhà tôi.
Không có vị trí chủ tọa.
Không có ai ngồi ghế gỗ cạnh cửa.
Không có ai được ưu tiên hơn ai.
Chỉ là một chiếc bàn tròn.
Một nồi canh nóng.
Vài món ăn đơn giản.
Mẹ ngồi bên cạnh tôi, vụng về gắp cho tôi một miếng cá.
Sau đó lại nhớ ra điều gì, vội vàng nói:
"Con không thích ăn hành."
Bà cẩn thận gắp hành ra.
Tôi nhìn động tác ấy.
Bỗng nhiên thấy mắt mình cay cay.
Hóa ra một bữa cơm gia đình bình thường.
Lại là thứ tôi đã đợi rất nhiều năm.
Một năm sau.
Công ty Thịnh Ý hoàn toàn hồi sinh.
Dây chuyền mới đi vào hoạt động.
217 công nhân đều được giữ lại.
Lão Trương không còn làm bảo vệ ca đêm nữa, tôi chuyển ông sang bộ phận quản lý hậu cần nhẹ nhàng hơn.
Cháu nội ông cũng thi đỗ đại học trọng điểm.
Ngày nhận được tin, ông cười đến mức đứng ở cổng nhà máy lau nước mắt rất lâu.
Bố chính thức nghỉ hưu.
Anh cả phụ trách sản xuất sau khi trải qua kỳ đánh giá nghiêm ngặt.
Anh hai bắt đầu từ vị trí nhân viên thị trường thấp nhất.
Không ai còn được hưởng đặc quyền vì là người nhà.
Còn tôi.
Trở thành chủ tịch thật sự của Thịnh Ý.
Cuối năm ấy.
Công ty tổ chức họp chia cổ tức.
Sau cuộc họp, bố gọi tôi ở lại.
Ông đặt một phong bao đỏ trước mặt tôi.
Tôi hơi ngẩn ra.
Ông ho nhẹ.
"Không nhiều."
"Nhưng năm nay phần đầu tiên là của con."
Tôi mở ra.
Bên trong là một tấm séc.
Năm trăm nghìn tệ.
Cả phòng im lặng vài giây.
Sau đó anh hai là người đầu tiên bật cười.
Anh cả cũng cười.
Mẹ ngồi bên cạnh đỏ mắt nhưng khóe môi lại cong lên.
Tôi nhìn con số quen thuộc ấy.
Bỗng nhiên cũng bật cười.
Một năm trước.
Năm trăm nghìn tệ là sự bố thí.
Một năm sau.
Năm trăm nghìn tệ là lời xin lỗi muộn màng.
Tôi nhận phong bao.
Sau đó lấy từ túi xách ra một tập tài liệu khác.
Đẩy đến trước mặt mọi người.
"Đây là kế hoạch đầu tư giai đoạn hai."
"Quy mô năm mươi triệu tệ."
Cả phòng lập tức yên lặng.
Tôi nhìn những gương mặt trước mặt mình.
Lần này không còn thấy đau nữa.
Chỉ thấy lòng rất nhẹ.
Tôi mỉm cười.
"Lần này, con không cần ai công nhận nữa."
"Bởi vì con đã tự công nhận chính mình."
—Hoàn