Chiếc hộp gỗ nằm yên trên mặt bàn.
Ánh nắng cuối chiều chiếu lên mặt hộp, khiến lớp sơn cũ hiện lên những vết xước mờ nhạt.
Tôi nhìn nó rất lâu.
Không hiểu vì sao.
Tim lại đập nhanh hơn bình thường.
Bố đứng đối diện.
Lưng ông dường như đã còng hơn rất nhiều so với ngày tôi rời khỏi nhà.
Người đàn ông từng luôn ngồi ở vị trí chủ tọa, luôn dùng giọng điệu không cho phép ai phản bác, giờ đây lại giống như một ông lão đang thấp thỏm chờ đợi điều gì đó.
"Từ lâu rồi."
Ông lên tiếng.
"Nhưng bố chưa từng có cơ hội đưa cho con."
Tôi đưa tay mở chiếc hộp.
Nắp hộp bật lên rất nhẹ.
Bên trong không có vàng bạc.
Không có cổ phần.
Cũng không có tài liệu giá trị nào.
Chỉ có vài món đồ rất cũ.
Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy chúng, tôi đã chết lặng.
Nằm trên cùng là chiếc huy chương Olympic Toán học năm cấp ba.
Tôi từng nghĩ nó đã bị vứt đi.
Nhưng bây giờ nó lại nằm ngay trước mắt.
Dây đeo đã được thay mới.
Mặt huy chương được lau sạch sẽ.
Thậm chí còn được bọc bằng một lớp túi bảo vệ trong suốt.
Bên dưới là những tấm ảnh cũ.
Ảnh tốt nghiệp tiểu học.
Ảnh nhận giải cấp thành phố.
Ảnh chụp cùng đội tuyển học sinh giỏi.
Những góc ảnh từng bị gập.
Những vết nhăn từng xuất hiện.
Đều đã được phục hồi cẩn thận.
Tôi chậm rãi cầm từng tấm lên.
Ngón tay bất giác run nhẹ.
Có vài tấm ảnh ngay cả bản thân tôi cũng quên mất sự tồn tại của chúng.
Thế nhưng lại được giữ gìn gần như nguyên vẹn.
Dưới cùng là một xấp giấy khen.
Được ép plastic cẩn thận.
Xếp ngay ngắn theo từng năm.
Tiểu học.
Trung học cơ sở.
Trung học phổ thông.
Đại học.
Không thiếu một tờ nào.
Tôi lặng người nhìn đống giấy khen ấy.
Trong ký ức của tôi.
Những thứ này dường như chưa từng được ai coi trọng.
Nhưng hiện tại.
Lại có người dành rất nhiều thời gian để bảo quản chúng.
"Bố giữ lại sao?"
Tôi khẽ hỏi.
Bố không trả lời ngay.
Ông nhìn những món đồ trong hộp.
Ánh mắt xa xăm.
"Ngày con thi được huy chương."
"Bố đã khoe với gần như tất cả bạn bè."
Tôi ngẩng đầu.
Ông cười chua chát.
"Nói ra chắc con không tin."
"Ngày đó bố còn đem huy chương theo bên người suốt mấy tháng."
Tôi không biết phải phản ứng thế nào.
Bởi vì đây là lần đầu tiên tôi nghe được những điều này.
Hai mươi sáu năm qua.
Không ai từng nói với tôi.
Không ai từng để tôi biết.
Bố cúi đầu.
Bàn tay đầy nếp nhăn khẽ siết lại.
"Nhưng bố sai."
Giọng ông rất khàn.
"Càng tự hào về con."
"Bố lại càng sợ con kiêu ngạo."
"Càng cảm thấy con giỏi."
"Bố lại càng nghĩ con không cần được quan tâm nhiều."
Ông ngừng một chút.
Khó khăn nói tiếp.
"Còn hai anh trai con..."
"Bố luôn nghĩ phải dành nhiều thời gian cho chúng."
"Bởi vì chúng là con trai."
"Bởi vì sau này phải nối nghiệp."
Từng câu từng chữ.
Đều giống như lời thú nhận muộn màng nhất.
Tôi ngồi im.
Không cắt ngang.
Cũng không phản bác.
Bố nhìn tôi.
Ánh mắt đỏ lên.
"Tri Ý."
"Suốt hai mươi sáu năm."
"Bố luôn nghĩ mình đang làm đúng."
"Đến tận bây giờ mới biết."
"Người bố làm tổn thương nhiều nhất lại là đứa con giỏi nhất."
Không gian lại rơi vào im lặng.
Rất lâu sau.
Tôi mới nhẹ nhàng đóng chiếc hộp lại.
Không khóc.
Cũng không oán trách.
Bởi vì có những lời xin lỗi đến quá muộn.
Dù vẫn khiến người ta xúc động.
Nhưng không thể quay ngược thời gian.
Đúng lúc ấy.
Cửa phòng họp được gõ nhẹ.
Anh cả bước vào.
Trên tay cầm một tập hồ sơ.
Anh ấy đi thẳng tới trước mặt tôi.
Không vòng vo.
Cũng không giải thích.
Chỉ đặt tập hồ sơ xuống bàn.
"Tài khoản chuyển khoản."
"Tôi đã hoàn trả đủ ba trăm nghìn tệ."
Tôi nhìn chứng từ trong hồ sơ.
Ngày chuyển khoản là sáng nay.
Anh cả hít sâu một hơi.
"Trước đây anh luôn nghĩ em sẽ không bao giờ biết."
"Cho nên anh mới tự lừa mình rằng chuyện đó không nghiêm trọng."
"Xin lỗi."
Đây là lần đầu tiên anh cả nói hai chữ ấy với tôi.
Không phải vì tiền.
Không phải vì công ty.
Mà thật sự là xin lỗi.
Chưa đầy mười phút sau.
Anh hai cũng xuất hiện.
Anh ta không còn vẻ ngạo mạn như trước.
Càng không còn dáng vẻ thích tranh cãi.
Anh ta đặt một tờ sao kê ngân hàng lên bàn.
Hai trăm nghìn tệ.
Đã được hoàn trả.
"Tiền em nói hôm đó."
"Anh trả lại rồi."
Anh hai cúi đầu.
Khó khăn nói ra câu cuối cùng.
"Anh nợ em một lời xin lỗi."
Tôi nhìn hai người anh trai.
Trong lòng không có cảm giác hả hê như từng tưởng tượng.
Chỉ thấy nhẹ nhõm.
Bởi cuối cùng.
Những món nợ của quá khứ cũng đã được đặt về đúng vị trí.
Ngay lúc ấy.
Bên ngoài hành lang đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Một nhân viên hớt hải chạy tới.
Sắc mặt trắng bệch.
"Chủ tịch!"
"Không hay rồi!"
Tất cả mọi người đồng loạt quay đầu lại.
Người nhân viên thở gấp.
Giọng nói run run.
"Phu nhân..."
"Phu nhân vừa ngất xỉu ở dưới sân."
"Bây giờ đang được đưa tới bệnh viện rồi!"