Một tờ thông báo sa thải mỏng manh nằm trơ trọi trên bàn kính, đặt dấu chấm hết cho chuỗi ngày "bán m.ạng" theo văn hóa 996 suốt 5 năm ròng rã của tôi.
Trưởng phòng nhân sự - người phụ nữ thường ngày vẫn hay khen ngợi năng lực của tôi - giờ đây đang treo một nụ cười công nghiệp trên môi. Chị ta đẩy về phía tôi bản thỏa thuận chấm dứt hợp đồng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng sặc mùi ban ơn từ trên cao nhìn xuống:
"Hứa Tịnh, cô cũng biết tình hình kinh tế năm nay khó khăn thế nào rồi đấy. Công ty điều chỉnh nghiệp vụ, cắt giảm toàn bộ bộ phận. Khoản bồi thường N+1 này là sự ưu ái lớn nhất mà ban giám đốc dành cho cô rồi."
Ưu ái? Tôi nhìn con số trên giấy, lòng thầm cười lạnh. Đó là mồ hôi, là thanh xuân, là những đêm thức trắng chạy dự án đến rụng cả tóc của tôi, chứ đâu phải sự bố thí. Nhưng tôi không tranh cãi. Tôi cầm bút, ký một nét dứt khoát.
Ôm chiếc thùng carton đựng vài món đồ cá nhân bước ra khỏi tòa nhà văn phòng cao chọc trời, ánh nắng ban trưa chói chang dội thẳng xuống đỉnh đầu khiến mắt tôi cay xè. Thành phố này vẫn ồn ào và vội vã, chỉ có tôi là đột ngột bị gạt ra bên lề.
Tôi tên Hứa Tịnh, 29 tuổi. Kết hôn 3 năm, chưa có con, và vừa chính thức gia nhập đội ngũ thất nghiệp.
Về đến nhà, căn hộ chung cư mà hai vợ chồng đang gồng mình trả góp mỗi tháng im lìm như một nấm mồ. Tôi đặt chiếc thùng carton ở lối vào, nhìn quanh phòng khách được trang trí tỉ mỉ, lần đầu tiên cảm thấy nó xa lạ và lạnh lẽo đến rợn người.
Chu Hạo – chồng tôi – vẫn chưa tan làm. Tôi ngồi thừ trên sô pha, nhìn bóng nắng di chuyển dần trên sàn gỗ cho đến khi tắt hẳn.
7 giờ tối, tiếng lạch cạch mở cửa vang lên. Chu Hạo bước vào, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một ngày làm việc. Anh ta tháo cà vạt, ném cặp táp lên ghế, không hề để ý đến chiếc thùng carton lạ lẫm ở cửa.
Trong bữa tối, tiếng đũa bát va chạm lanh canh nghe chói tai giữa sự im lặng. Tôi hít một hơi sâu, quyết định đối mặt:
"Chu Hạo, em bị sa thải rồi."
Động tác gắp thức ăn của Chu Hạo khựng lại giữa không trung. Anh ta ngẩng đầu, đôi lông mày nhíu chặt lại thành một đường rãnh sâu hoắm.
"Sao đột ngột thế? Em đùa anh à?"
"Công ty tái cơ cấu, cả bộ phận đều bị giải thể." Tôi cố giữ giọng điệu bình thản nhất, gắp một miếng rau vào bát anh ta.
Chu Hạo không ăn miếng rau đó. Anh ta buông đũa cái "cạch" xuống bàn. Không có một câu hỏi han "Em có ổn không?", cũng chẳng có cái nắm tay an ủi nào.
"Thế tiền nong tính sao? Em biết tháng sau đến hạn trả lãi ngân hàng rồi mà? Lương của anh chỉ đủ chi tiêu sinh hoạt, tiền nhà toàn dựa vào em. Giờ em nghỉ, chúng ta lấy gì mà sống?"
Câu nói của anh ta như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi. Tôi biết anh ta thực tế, nhưng không ngờ lại thực dụng đến mức tàn nhẫn ngay giây phút này.
"Em có tiền bồi thường..." Tôi định nói tiếp, nhưng thái độ của Chu Hạo khiến tôi nghẹn lại.
"Bồi thường thì được bao nhiêu? Ăn núi lở cũng hết!" Anh ta đứng phắt dậy, đẩy ghế ra, vẻ mặt đầy bực dọc. "Đúng là họa vô đơn chí."
Đêm đó, Chu Hạo quay lưng về phía tôi, kéo chăn trùm kín đầu. Tiếng thở dài thườn thượt của anh ta vang lên trong đêm tối như tiếng cưa, cứa từng nhát vào lòng tự trọng của tôi. Tôi nằm mở mắt nhìn trần nhà, cảm nhận rõ rệt vết nứt đang vỡ toác trong cuộc hôn nhân này.