Sáng hôm sau là Thứ Bảy. Tôi cứ ngỡ sự ngột ngạt đêm qua có thể tạm lắng xuống, nào ngờ trời vừa hửng sáng, tiếng chuông cửa dồn dập như tiếng trống trận đã phá tan sự tĩnh lặng của bình minh.
"Ai mà đến sớm thế không biết!" Chu Hạo càu nhàu, mắt nhắm mắt mở ra mở cửa.
Cánh cửa vừa bật mở, một bóng người lao vào mang theo luồng khí lạnh lẽo và mùi khói thuốc nồng nặc. Là bố chồng tôi – Chu Kiến Quân.
Ông ta mặc bộ quần áo cũ kỹ, ống quần còn dính bùn đất, mặt mày xám xịt đầy vẻ phong trần, rõ ràng là đã lái xe xuyên đêm từ dưới quê lên đây ngay khi nghe tin "dữ".
"Bố? Sao bố lại lên đây giờ này?" Chu Hạo ngạc nhiên tột độ.
Chu Kiến Quân chẳng thèm nhìn con trai lấy một cái. Ông ta lao thẳng đến phòng khách, nơi tôi vừa bước ra với bộ đồ ngủ xộc xệch. Ánh mắt ông ta sắc lạnh như d.ao g.ăm, xoáy thẳng vào người tôi đầy hằn học.
"Hứa Tịnh! Tôi nghe nói cô bị công ty đuổi cổ rồi phải không?"
Tôi đứng sững lại, gật đầu nhẹ: "Vâng, thưa bố."
"Mất việc rồi? Thật sự thành kẻ thất nghiệp rồi?" Giọng ông ta rít qua kẽ răng.
"Chỉ là tạm thời thôi ạ..."
"Tạm thời cái gì!" Chu Kiến Quân hét lên, cắt ngang lời tôi. Ông ta cười khẩy, một nụ cười méo mó đầy khinh bỉ. Từ trong chiếc túi vải cáu bẩn mang theo, ông ta rút ra một xấp tài liệu, quăng mạnh xuống mặt bàn trà bằng kính.
Chát!
Tiếng va chạm chói tai khiến cả tôi và Chu Hạo đều giật mình. Giấy trắng mực đen, tiêu đề in đậm đập vào mắt tôi: ĐƠN THỎA THUẬN LY HÔN.
"Đã không có việc làm rồi thì ly hôn đi. Nhà họ Chu tôi không nuôi báo cô."
Giọng ông ta không lớn, nhưng sức công phá lại tựa như một quả b.om nổ chậm vừa được kích hoạt, thổi bay chút bình yên giả tạo cuối cùng của căn nhà này.
Chu Hạo vội lao tới cầm tờ đơn lên, tay run run: "Bố! Bố làm cái gì thế này? Chuyện đâu còn có đó..."
"Mày câm mồm!" Chu Kiến Quân chỉ tay thẳng vào mặt con trai, nước bọt văng tung tóe vì kích động. "Tao làm thế là vì tốt cho mày! Con trai nhà họ Chu tao đường đường là kỹ sư, có công ăn việc làm ổn định, không thể nuôi một loại phế vật ngồi không ăn bám!"
Ông ta quay sang tôi, ánh mắt như muốn nuốt chửng:
"Cô không đi làm, tiền nợ nhà tính sao? Tiền nợ xe ai trả? Sau này đẻ con ra lấy gì đổ vào mồm nó? Nhà tao ba đời bần nông, khó khăn lắm mới nuôi được một thằng cử nhân, tao không để nó bị một con đàn bà vô dụng như cô kéo xuống bùn!"
Từng câu từng chữ như những mũi kim tẩm độc đâm sâu vào tim tôi. Phế vật. Đàn bà vô dụng. Đó là tất cả giá trị của tôi sau 3 năm làm dâu, sau bao nhiêu tiền của tôi bỏ ra để vun vén cho cái nhà này ư?
Tôi nhìn sang Chu Hạo, hy vọng nhìn thấy một chút bảo vệ từ người chồng đầu ấp tay gối.
"Bố, bố đừng nói nặng lời thế. Hứa Tịnh cô ấy..." Chu Hạo yếu ớt lên tiếng.
"Mày đừng có bênh nó!" Chu Kiến Quân rút từ túi quần ra một lọ thuốc trừ sâu, đập mạnh lên bàn. "Chu Hạo, tao nói cho mày biết. Nếu mày còn nhận tao là bố, thì hôm nay nhất định phải bắt nó ký tên! Mày mà không ký, tao uống cái lọ này, c.hết ngay trước mặt mày cho xem!"
Mặt Chu Hạo lập tức cắt không còn giọt m.áu. Anh ta nhìn lọ thuốc độc, rồi nhìn bố mình đang trợn mắt đỏ ngầu, cuối cùng quay sang nhìn tôi. Ánh mắt anh ta từ sự giằng xé, đau khổ dần chuyển sang sợ hãi và hèn nhát.
Phòng khách chìm vào sự im lặng chết chóc. Tôi nghe rõ tiếng tim mình đập, từng nhịp, từng nhịp vỡ nát.
Hồi lâu sau, Chu Hạo khó khăn lên tiếng, giọng khàn đặc, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi:
"Tịnh Tịnh... hay là... chúng ta cứ... ly hôn giả trước nhé? Đợi bố nguôi giận rồi tính..."
"Ly hôn giả?" Tôi bật cười, một nụ cười chua chát đến tận cùng. Trước mặt pháp luật làm gì có chuyện giả. Anh ta thừa biết điều đó. Hai chữ "trước hết" của anh ta chính là nhát d.ao cuối cùng k.ết l.iễu cuộc hôn nhân này.