Tôi không khóc lóc, không van xin, cũng chẳng thèm giải thích. Sự hèn nhát của Chu Hạo đã tát cho tôi tỉnh ngộ.
"Được." Tôi đáp gọn lỏn.
Tôi cầm bút lên, bình thản tìm đến dòng dành cho người vợ. Ngòi bút lướt trên mặt giấy phát ra tiếng "sột soạt" lạnh lùng.
Trên mặt Chu Kiến Quân lộ ra nụ cười đắc thắng, cơ mặt ông ta giãn ra đầy thỏa mãn. Chu Hạo đứng như trời trồng, nhìn chữ ký của tôi, ánh mắt tê dại.
Ký xong, tôi đưa bút cho anh ta. Chu Hạo đón lấy, tay run bần bật như người bị sốt rét. Anh ta nhắm nghiền mắt, như dùng hết sức bình sinh, nhanh chóng viết xuống tên mình để trốn tránh áp lực từ người bố.
"Thế có phải tốt không!" Chu Kiến Quân vồ lấy bản thỏa thuận, nâng niu như báu vật, kiểm tra từng chữ một.
"Hứa Tịnh, nể tình cô đã theo thằng Hạo 3 năm, căn nhà này tiền trả trước là do nhà tôi bỏ ra 30%, tôi không bắt cô phải bồi thường thanh xuân gì cả. Đồ đạc của cô, dọn ngay đi, càng sớm càng tốt."
Thực ra, 70% tiền còn lại và tiền trả góp hàng tháng đều là từ lương của tôi, nhưng tôi không buồn tranh cãi. Tôi quay người vào phòng ngủ, kéo chiếc vali đã chuẩn bị sẵn từ tối qua – có lẽ trong tiềm thức, tôi đã biết ngày này sẽ đến.
Khi tôi kéo vali ra đến cửa, Chu Hạo vẫn đứng cúi đầu. Chu Kiến Quân thì ngồi vắt chân chữ ngũ trên sofa, nhìn tôi như nhìn một đống rác vừa được quét ra khỏi nhà.
Tôi dừng lại, tay đặt lên nắm cửa, quay lại nhìn hai người đàn ông của gia đình họ Chu lần cuối.
"Chu Hạo."
Anh ta giật mình ngẩng lên.
"Có một chuyện, tôi quên chưa nói rõ." Tôi bình thản cất lời, giọng nhẹ tênh. "Tôi bị sa thải, nhưng khoản tiền bồi thường công ty đưa cho tôi là theo chế độ N+1."
Chu Hạo ngẩn người, ánh mắt mờ mịt, rõ ràng gã đàn ông chỉ biết làm công ăn lương quèn như anh ta chưa bao giờ hình dung được con số đó.
Chu Kiến Quân cười khẩy: "Cái gì mà N với chả 1. Chẳng phải là mấy tháng lương bèo bọt sao? Đáng bao nhiêu tiền chứ mà ra oai? Đi mau cho khuất mắt tao!"
Tôi mỉm cười, một nụ cười bí hiểm. Không giải thích, tôi mở cửa bước thẳng ra ngoài.
Một giờ sau, thủ tục tại Cục Dân chính hoàn tất nhanh gọn đến ngỡ ngàng.
Cầm cuốn sổ đỏ xác nhận ly hôn trên tay, tôi cảm thấy nhẹ bẫng như trút được ngàn cân gánh nặng. Tôi bước ra khỏi cửa cục, ánh nắng bên ngoài rực rỡ, trái ngược hẳn với bầu không khí u ám bên trong.
Chu Hạo đi ngay sau tôi, dáng vẻ thiểu não. Vừa bước xuống bậc tam cấp, điện thoại trong túi anh ta bỗng rung lên bần bật.
Anh ta uể oải rút điện thoại ra. Màn hình hiển thị: Bố - 99 cuộc gọi nhỡ.
Chu Hạo biến sắc. Anh ta vừa mới tắt máy trong lúc làm thủ tục. Tại sao bố lại gọi điên cuồng thế này? Anh ta run rẩy trượt ngón tay nghe máy.
"Alo, bố à..."
Đầu dây bên kia không phải tiếng quát mắng, mà là giọng nói lạc đi vì kích động, xen lẫn tiếng thở dốc hổ hển của Chu Kiến Quân. Có vẻ ông ta vừa gọi điện cho người quen làm luật sư hoặc kế toán để hỏi về cái thứ gọi là "N+1" mà tôi nhắc đến.
"Thằng ngu! Mày đang ở đâu? Đã ký chưa? Đã đóng dấu chưa???"
"Con... con vừa ký xong rồi. Đã xong thủ tục..."
"Cái gì???" Tiếng hét của Chu Kiến Quân lớn đến mức tôi đứng cách đó hai mét cũng nghe thấy rõ mồn một. "Mày có biết N+1 của công ty nó là bao nhiêu không hả? Tao vừa hỏi thằng em họ làm ở thành phố, nó bảo công ty con Tịnh là tập đoàn công nghệ lớn, lương nó cao ngất ngưởng, 5 năm làm việc cộng thêm thưởng... Số tiền đó đủ để mua đứt một căn nhà dưới quê đấy con ơi! Mày là đồ ngu! Mau giữ nó lại! Chia tài sản! Khoản đó là tài sản chung trong hôn nhân!!!"
Chu Hạo nghe xong, cả người cứng đờ như tượng gỗ. Chiếc điện thoại suýt tuột khỏi tay.
Khuôn mặt anh ta chuyển từ trắng bệch sang đỏ gay, rồi lại tái mét. Anh ta ngẩng phắt đầu lên nhìn tôi, ánh mắt không còn vẻ đau khổ giả tạo nữa, mà thay vào đó là sự tham lam trần trụi và nỗi tiếc nuối đến xé gan xé ruột.
Anh ta lao đến chắn trước mặt tôi, giọng nói run rẩy, lắp bắp không thành tiếng:
"Tịnh Tịnh... Tiền... tiền bồi thường sa thải của em... cụ thể... là bao nhiêu?"