Không khí trong quán cà phê Jazz Lounge ở trung tâm Bắc Kinh thoang thoảng mùi tinh dầu cam ngọt và hương cà phê rang xay đắt đỏ. Tiếng piano du dương lẽ ra phải khiến người ta thư thái, nhưng lúc này, tôi chỉ nghe thấy tiếng máu trong thái dương mình đang giật lên từng hồi.
Tống Dật ngồi đối diện, gương mặt điển trai sáng bừng lên dưới ánh đèn vàng ấm cúng. Anh ta đẩy nhẹ tờ giấy A3 về phía tôi, động tác nâng niu như thể đó là hiến pháp của một quốc gia mới thành lập.
"Tịnh Kỳ, em xem này!" Giọng Tống Dật hào hứng, nhưng ánh mắt lại dò xét phản ứng của tôi. "Anh đã bàn bạc rất kỹ với bên thiết kế. Đây là giải pháp vẹn toàn nhất."
Tôi cúi xuống. Đập vào mắt tôi không phải là không gian lãng mạn, riêng tư của một cặp vợ chồng son sắp cưới. Trên bản vẽ mặt bằng căn hộ 150 mét vuông nằm ở vị trí đắc địa nhất vành đai 3 Bắc Kinh – nơi tấc đất tấc vàng – là một vết cắt thô bạo.
Phòng ngủ chính (Master Bedroom), nơi tôi từng mơ về những chiếc rèm lụa màu kem và ban công đầy nắng, giờ đây bị một bức tường thạch cao xẻ làm đôi. Một nửa chật chội dành cho chúng tôi. Nửa còn lại, rộng hơn, thoáng hơn, chiếm trọn view nhìn ra tháp CCTV, được tô màu hồng chóe với chú thích to tướng: "Phòng Của Tiểu Bảo".
"Phòng cho em trai anh?" Tôi hỏi, giọng cố giữ vẻ bình thản, nhưng ngón tay dưới gầm bàn đã siết chặt vào lớp váy lụa.
"Đúng vậy!" Tống Dật gật đầu lia lịa. "Tiểu Bảo năm nay tám tuổi rồi, nó là bảo bối của cả nhà. Mẹ nói thằng bé bắt đầu lớn, cần không gian riêng để phát triển tư duy. Em nhìn đi, chỗ này anh đặt cái giường hình xe đua màu đỏ mà nó thích mê. Còn góc này là bàn học thông minh."
Bà Vương – mẹ của Tống Dật, người phụ nữ với khuôn mặt đắp phấn dày cộp và đôi môi tô son đỏ chót, đặt tách trà Thiết Quan Âm xuống bàn cái "cạch". Bà ta nhìn tôi, ánh mắt không phải là cầu khẩn, mà là ban ơn và áp đặt.
"Tịnh Kỳ à, con là đứa hiểu chuyện, bác biết con sẽ không so đo với một đứa trẻ con." Bà Vương vuốt lại nếp áo, giọng điệu kẻ cả. "A Dật nhà bác tính toán thế là chu toàn lắm rồi. Hai vợ chồng con ở sát vách em nó, đêm hôm Tiểu Bảo có đạp chăn hay khát nước thì con sang chăm sóc cũng tiện. Chị dâu như mẹ, con gả vào nhà họ Tống thì chăm sóc em chồng là bổn phận."
Tôi nhìn bản vẽ, rồi lại nhìn hai mẹ con họ. Một sự nực cười dâng lên tận cổ họng.
Căn nhà này trị giá 20 triệu tệ (khoảng 70 tỷ VNĐ). Số tiền đó là mồ hôi nước mắt cả đời của bố mẹ tôi, những người đã "rút ruột rút gan" để con gái họ có một tổ ấm đàng hoàng, không phải nhìn sắc mặt ai mà sống. Sổ đỏ đứng tên một mình Lâm Tịnh Kỳ. Tống Dật chưa bỏ ra một xu, thậm chí đến cái tay nắm cửa cũng là tiền của tôi.
Vậy mà giờ đây, họ thản nhiên cầm dao xẻ thịt gia sản của tôi, biến ban công thư giãn của tôi thành chỗ chơi cầu trượt, biến phòng đọc sách tôi ấp ủ thành kho chứa đồ chơi cho đứa em trai "vàng ngọc". Và kinh tởm nhất là, họ coi đó là sự hy sinh hiển nhiên mà tôi phải làm.
Tống Dật thấy tôi im lặng, tưởng tôi đang do dự, bèn nắm lấy tay tôi, giọng trầm xuống đầy mị hoặc – cái giọng nói từng khiến tôi mù quáng suốt ba năm qua: "Kỳ Kỳ, anh biết em thiệt thòi một chút. Nhưng chúng ta là người một nhà mà. Em yêu anh, thì cũng nên thương Tiểu Bảo như con ruột chứ? Sau này chúng mình có con, Tiểu Bảo sẽ là người chú tuyệt vời..."
Người một nhà?
Trong khoảnh khắc đó, lớp sương mù tình yêu che phủ mắt tôi bấy lâu nay tan biến sạch sẽ. Trước mặt tôi không phải là người chồng tương lai mẫu mực, mà là một kẻ "đào mỏ" trơ trẽn được bọc trong lớp vỏ tri thức. Một gia đình "hút máu" điển hình.
Tôi không lật bàn. Không tạt ly nước vào mặt họ. Sự giận dữ bùng lên rồi nhanh chóng nguội lạnh, thay thế bằng một sự tỉnh táo đến đáng sợ. Muốn chơi sao? Được, tôi sẽ chơi cùng các người ván cuối.
Tôi khẽ mỉm cười, nụ cười dịu dàng đến mức Tống Dật thở phào nhẹ nhõm. Ngón tay thon dài được làm móng kỹ lưỡng của tôi lướt trên bản vẽ, dừng lại ở phòng khách.
"Mẹ tính toán chu toàn quá," tôi nói, giọng ngọt ngào. "Nhưng con thấy phòng này vẫn hơi bé cho Tiểu Bảo. Giường xe đua tốn diện tích lắm. Hay là... mình đập luôn bức tường ngăn phòng khách này đi? Như thế Tiểu Bảo mới có chỗ chạy nhảy thoải mái."
Tống Dật sững người, rồi mắt anh ta sáng rực lên như đèn pha ô tô. "Ý kiến hay! Trời ơi, Tịnh Kỳ, anh biết ngay là em thương Tiểu Bảo nhất mà! Mẹ thấy chưa, con đã bảo vợ con là số một!"
Bà Vương cười tít mắt, vỗ đùi đánh đét một cái, tiếng cười lanh lảnh chói tai: "Đấy! Tôi đã bảo con bé Tịnh Kỳ là tướng vượng phu ích tử mà. Con dâu ngoan, sau này hai đứa đẻ con gái, lớn lên làm chị, lại phụ con chăm sóc chú Tiểu Bảo là đẹp cả đôi đường."
Đẻ con gái để làm nô lệ cho con trai bà sao? Tôi ghi nhớ từng từ, từng chữ.
"Vậy chốt phương án này nhé," Tống Dật nhanh nhảu, sợ tôi đổi ý. "Ngày mai 9 giờ sáng mình qua văn phòng kiến trúc sư để ký hợp đồng thi công luôn. Em nhớ mang theo thẻ ngân hàng nhé, bên nhà thầu họ giục ứng trước tiền vật liệu nhập khẩu rồi."
Tôi thu lại bản thiết kế, gấp gọn gàng, cẩn thận như cất giữ một vật chứng quan trọng vào túi xách Hermes.
"Vâng, mai 9 giờ sáng. Không gặp không về."