Đêm hôm đó, Bắc Kinh trở gió. Tôi ngồi trong căn hộ penthouse của mình, ly rượu vang đỏ trên tay sóng sánh ánh nước như máu. Điện thoại đặt trên bàn rung lên liên hồi.
Tống Dật vừa đăng một dòng trạng thái lên Wechat (Vòng bạn bè), kèm theo bức ảnh chụp lén tôi đang cúi đầu xem bản vẽ hồi chiều. Góc chụp rất khéo, khiến tôi trông thật nhu mì, hiền thục.
Caption viết: “Cưới được cô vợ vừa xinh đẹp vừa hiểu chuyện, sẵn sàng vì em trai tôi mà nhường nhịn mọi thứ, đập thông cả phòng khách để em trai vui chơi. Đời này có em là đủ. @Tịnh_Kỳ”
Bên dưới, phần bình luận nhảy số liên tục, toàn là họ hàng hang hốc nhà họ Tống:
Cô Ba Tống: "Ui chao, Tống Dật có phúc quá! Cưới được cái mỏ vàng lại còn ngoan ngoãn, biết điều."
Thím Bảy: "Tiểu Bảo sướng nhất nhé, có chị dâu vừa giàu vừa chiều chuộng. Nhà này đúng là nở mày nở mặt."
Bạn Đại học A: "Ngưỡng mộ cậu quá Dật ơi, vợ giàu, nhà xe đầy đủ, giờ chỉ việc hưởng thụ."
Tống Dật hăng hái trả lời từng người, giọng điệu đầy vẻ tự mãn của kẻ chiến thắng. Anh ta đang say sưa trong giấc mộng đổi đời, giấc mộng bước chân vào giới thượng lưu bằng chiếc thang máy mang tên "Lâm Tịnh Kỳ".
Tôi lướt đọc từng bình luận, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo hơn cả gió đông ngoài cửa sổ. Tôi chụp màn hình lại tất cả. Lưu trữ. Đây sẽ là bằng chứng cho sự ngu xuẩn của họ.
Đặt điện thoại xuống, tôi mở laptop, đăng nhập vào ứng dụng ngân hàng. Việc đầu tiên: Hủy bỏ các thẻ phụ đã cấp cho Tống Dật. Việc thứ hai: Chuyển toàn bộ tiền mặt sang tài khoản bí mật ở nước ngoài.
Sáng hôm sau, 8 giờ 30 phút.
Tại văn phòng luật sư Triệu – một trong những văn phòng công chứng uy tín nhất quận Triều Dương. Không khí ở đây khác hẳn sự ồn ào khoe khoang trên mạng xã hội của nhà họ Tống. Nó tĩnh lặng, chuyên nghiệp và lạnh lùng – giống như tâm trạng tôi lúc này.
Luật sư Triệu đẩy gọng kính vàng, đưa cho tôi một xấp hồ sơ dày cộp.
"Cô Lâm, thủ tục chuyển nhượng căn hộ ở Vành đai 3 đã hoàn tất theo diện 'bán gấp'. Vì cô chấp nhận mức giá thấp hơn thị trường 10%, bên mua đã đồng ý thanh toán ngay lập tức. Tiền đã vào tài khoản của cô 5 phút trước."
20 triệu tệ. Toàn bộ số tiền bố mẹ tôi tích cóp, cộng với phần lợi nhuận gia tăng, giờ đã quay về đúng chủ của nó.
Tôi cầm bút ký, nét chữ "Lâm Tịnh Kỳ" dứt khoát, sắc lẹm, cắt đứt mọi dây dưa với quá khứ.
"Cảm ơn luật sư Triệu. Anh làm việc rất nhanh."
"Đó là trách nhiệm của tôi. Nhưng cô Lâm..." Luật sư Triệu ngập ngừng một chút. "Cô chắc chắn không muốn thông báo cho chồng sắp cưới sao? Theo lịch trình, giờ này cô phải đang ở công ty thiết kế với anh ta."
Tôi nhìn đồng hồ. 9 giờ 05 phút.
"Chồng sắp cưới?" Tôi đứng dậy, chỉnh lại vạt áo vest đen tuyền, phong thái kiêu sa như một nữ hoàng vừa trút bỏ được gánh nặng ngàn cân. "Anh nhầm rồi. Từ giây phút này, anh ta chỉ là 'người dưng' mang theo một món nợ khổng lồ mà thôi."
Cùng lúc đó, điện thoại của tôi bắt đầu đổ chuông. Trên màn hình hiện lên cái tên "Chồng Yêu" mà tôi từng âu yếm lưu lại. Giờ đây, ba chữ đó trông thật châm biếm.
Tôi để nó reo. Một lần. Hai lần. Ba lần.
Tôi có thể tưởng tượng ra cảnh tượng bên kia: Tống Dật đang sốt ruột xem đồng hồ Rolex giả, bà Vương đang khoe khoang với nhân viên thiết kế về cô con dâu "tổng tài", và thằng nhóc Tiểu Bảo đang quậy phá banh chành văn phòng người ta.
Cứ để họ đợi. Sự sụp đổ càng bất ngờ, nỗi đau mới càng thấu xương.