9 giờ 30 phút sáng. Tại trụ sở Design & Art – Công ty thiết kế nội thất xa xỉ bậc nhất Bắc Kinh.
Tống Dật bắt đầu toát mồ hôi hột. Anh ta đã gọi cho tôi cuộc thứ mười hai nhưng chỉ nhận lại những hồi chuông dài vô tận.
Ngồi trên bộ sofa da bò nhập khẩu của Ý, thằng bé Tiểu Bảo đang cầm một cây bút dạ quang, vẽ nguệch ngoạc lên cuốn catalogue bìa cứng mạ vàng.
"Mẹ ơi! Con muốn ăn kem! Con chán ở đây rồi!" Nó gào lên, đạp chân bình bịch xuống sàn đá cẩm thạch, để lại những vết xước xấu xí.
Giám đốc thiết kế đứng bên cạnh, nụ cười trên môi đã cứng đờ như tượng sáp. Ông ta liếc nhìn cuốn catalogue bị phá hỏng – trị giá của nó không dưới 500 tệ – rồi nhìn sang Tống Dật.
"Anh Tống, đã trễ 30 phút rồi. Đội thi công của chúng tôi tính phí theo giờ chờ đợi đấy ạ. Hơn nữa, vật liệu gỗ óc chó anh yêu cầu nhập khẩu đặc biệt cho phòng của em trai anh cần đặt cọc ngay bây giờ."
"Chắc... chắc tắc đường thôi." Tống Dật cười gượng, lấy khăn tay lau trán. "Vợ tôi... cô ấy là người rất đúng giờ. Tiền nong với cô ấy không thành vấn đề. Các anh cứ chuẩn bị hợp đồng đi."
Bà Vương ngồi cạnh, vừa bóc vỏ hạt dưa vứt toẹt xuống sàn nhà sạch bóng, vừa hất hàm: "Gớm, mấy người cứ lo bò trắng răng. Con dâu tôi nó làm sếp lớn, bận trăm công nghìn việc. Nó đã hứa là sẽ đến, cái nhà 20 triệu tệ nó còn mua đứt được thì tiếc gì mấy đồng lẻ sửa nhà cho em chồng."
Đúng lúc Tống Dật định gọi cuộc thứ mười ba, thì tôi bắt máy.
"Tịnh Kỳ! Em đang ở cái xó xỉnh nào vậy hả?" Tống Dật gào lên, không còn giữ được vẻ lịch thiệp giả tạo nữa. Hắn bật loa ngoài để cả phòng cùng nghe, nhằm chứng minh uy quyền của mình. "Cả nhà đợi em gần một tiếng rồi! Giám đốc thiết kế đang chờ em quẹt thẻ đây này! Em muốn làm nhà anh mất mặt đúng không?"
Tôi đang ngồi trong xe hơi, nhìn dòng người tấp nập qua cửa kính nhuốm màu nắng, thong thả nhấp một ngụm cà phê đen không đường. Vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng hậu vị lại ngọt ngào sảng khoái.
"Em không đến đâu," giọng tôi vang lên, bình thản, nhẹ bẫng như một cơn gió.
Không gian bên phía đầu dây kia im bặt trong một giây. Tống Dật sững sờ: "Em... em nói cái gì? Em đùa kiểu gì vậy? Đừng có giở chứng tiểu thư lúc này! Mau mang tiền đến đây ngay!"
"Tống Dật à," tôi hạ giọng xuống, từng chữ rít qua kẽ răng sắc như dao cạo. "Căn nhà đó... em bán rồi."
Choang!
Tiếng động lớn vang lên từ loa điện thoại. Có vẻ như Tống Dật đã đánh rơi chiếc điện thoại đời mới xuống sàn nhà. Hoặc có thể là tách trà trên tay bà Vương.
Một sự hỗn loạn bùng nổ. Giọng bà Vương the thé rít lên chói tai như tiếng lợn bị chọc tiết: "Cái gì?! Cô nói cái gì cơ?! Bán nhà? Nhà đang yên đang lành sao lại bán! Cô bán rồi thì con trai tôi, thì cục vàng Tiểu Bảo của tôi ở đâu?! Ai cho phép cô tự ý quyết định tài sản chung của vợ chồng hả con ranh kia?!"
"Tài sản chung?" Tôi bật cười thành tiếng, tiếng cười giòn giã đầy mỉa mai. "Bà Vương, bà già rồi nên lẩm cẩm sao? Căn nhà đó đứng tên một mình tôi, mua trước khi kết hôn bằng 100% tiền của bố mẹ tôi. Tống Dật chưa bỏ ra một cắc nào, thậm chí chưa từng mua nổi một cuộn giấy vệ sinh cho cái nhà đó, thì lấy tư cách gì gọi là tài sản chung?"
"Mày... Mày dám lừa nhà họ Tống tao!" Bà Vương gào lên, tiếng thở dốc ồ ồ nghe rõ mồn một.
Tống Dật dường như đã nhặt lại điện thoại, giọng hắn run rẩy, pha lẫn sự hoảng loạn tột độ và không dám tin: "Tịnh Kỳ... Tịnh Kỳ, em đang giận dỗi chuyện chia phòng đúng không? Anh xin lỗi, anh sai rồi. Chúng ta không chia nữa, không chia nữa được chưa? Em đừng đùa kiểu này, anh sợ lắm... Hợp đồng... người ta đang chờ..."
"Tôi không đùa, Tống Dật." Giọng tôi lạnh băng, cắt đứt mọi hy vọng mong manh của hắn. "Anh nghĩ tôi bị ngu sao? Anh muốn biến tôi thành cái máy ATM, thành bảo mẫu cao cấp cho cả gia đình anh, rồi còn muốn tôi cười tươi cảm ơn anh vì điều đó à?"
"Anh muốn phòng cho Tiểu Bảo chứ gì? Được thôi. Anh là đàn ông, tự cầm tiền của mình đi mà mua nhà, rồi thích chia năm xẻ bảy thế nào tùy ý. À quên mất, lương tháng một vạn tệ của anh, trừ đi tiền son phấn cho mẹ, tiền đồ chơi cho em trai, thì đến tiền thuê cái toilet ở Bắc Kinh này còn không đủ, lấy đâu ra tiền mua nhà?"
"Lâm Tịnh Kỳ! Cô đừng có quá đáng! Cô hủy hôn lúc này thì cô cũng mang tiếng là loại đàn bà bị từ hôn thôi!" Tống Dật gầm lên trong tuyệt vọng, con thú cùng đường bắt đầu nhe nanh.
"Xin lỗi, tôi thà mang tiếng cả đời còn hơn mang nợ với một lũ ký sinh trùng." Tôi cười nhạt. "Nhân tiện, tôi có một món quà chia tay cho anh đây."
"Món quà gì?" Hắn ngơ ngác.
"Tôi vừa gửi mail cho Giám đốc thiết kế đang đứng cạnh anh đấy. Trong đó là xác nhận hủy bỏ tư cách bảo lãnh thanh toán của tôi. Đồng thời..." Tôi dừng lại một nhịp để tận hưởng khoảnh khắc này. "...toàn bộ chi phí tư vấn thiết kế, chi phí giữ chỗ thợ thi công, và cả cuốn catalogue đắt tiền mà 'bảo bối' Tiểu Bảo của anh vừa vẽ bậy... tất cả sẽ do người ký tên trong hợp đồng sơ bộ chịu trách nhiệm. Mà người ký tên hôm qua... là anh, Tống Dật ạ."
Đầu dây bên kia vang lên tiếng la hét của Giám đốc thiết kế: "Anh Tống! Anh định đi đâu? Bảo vệ! Chặn cửa lại! Anh ta chưa thanh toán phí tư vấn 5 vạn tệ và đền bù thiệt hại tài sản công ty!"
Tiếng ồn ào, tiếng khóc lóc của Tiểu Bảo, tiếng chửi bới của bà Vương hòa vào nhau thành một bản giao hưởng hỗn độn tuyệt vời nhất mà tôi từng nghe.
"Tạm biệt, gia đình kiểu mẫu."
Tôi cúp máy. Ngón tay lướt nhanh trên màn hình, chặn số, chặn Wechat, chặn tất cả mọi thứ liên quan đến Tống Dật.
Tôi ngả người ra ghế sau, nhìn bầu trời Bắc Kinh trong xanh qua cửa kính xe. Không khí tự do chưa bao giờ ngọt ngào đến thế. Giấc mộng "ở nhà lầu, xài tiền tỷ, bắt con dâu nhà giàu hầu hạ" của gia đình họ Tống đã chính thức tan thành mây khói.
Và tôi, Lâm Tịnh Kỳ, cuối cùng đã trở lại là chính mình.