Từ công chúa phủ của Lục tỷ tỷ bước ra.
Cố ma ma bế A Phù, đứa con gái hai tuổi của ta, ngập ngừng muốn nói lại thôi.
"Phu nhân, chúng ta đi đâu?"
Ta ngẫm nghĩ một chút, bình tĩnh đáp: "Đi hoà ly."
"Chuyện đó... sao có thể được?"
"Nói ra thì thế tử cũng không tính là phạm phải lỗi lớn gì, đàn ông nào cũng như vậy cả, phu nhân, người cho dù có tìm người khác cũng sẽ không tốt hơn thế tử đâu." Cố ma ma khuyên nhủ.
Ta không quan tâm đến bà ấy, vươn tay ôm lấy A Phù của ta, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con bé.
Lúc này ta mới xoay người nói với Cố ma ma: "Ngươi xuất phủ đi, sau này không cần hầu hạ ta và A Phù nữa, ta sẽ cho ngươi một khoản tiền đủ để nửa đời sau của ngươi không lo cơm áo."
Ta lại nhìn những người khác, thản nhiên nói: "Các ngươi cũng vậy."
Tất cả mọi người đều sửng sốt, ngay sau đó liền cầu xin.
Hỏi bọn họ rốt cuộc đã làm sai chuyện gì.
Bọn họ không làm sai chuyện gì cả.
Chỉ là ta muốn đổi một môi trường khác, muốn đổi một môi trường không bị người khác chi phối.