Nói ra cũng thật kỳ lạ.
Tất cả những người bên cạnh ta đều cho rằng ta sẽ không hoà ly với Lục Kinh Hoài.
Vài ngày trước, một nữ tử ôm theo đứa trẻ tới cửa, cầu xin ta cho mẹ con nàng ta một con đường sống.
Nữ tử đó dung mạo kiều mị, tên là Mị Nương.
Đứa trẻ rất đáng yêu, chừng khoảng nửa tuổi, lớn lên còn giống Lục Kinh Hoài hơn cả A Phù.
Ta nhẩm tính thời gian, cũng chính là lúc ta và Lục Kinh Hoài thành thân chưa tới hai năm, hắn đã cùng nữ tử kia có quan hệ.
Thế nhưng trong bữa tiệc cách đây không lâu, ta vẫn còn vì những lời trêu ghẹo của mọi người về tình cảm phu thê sâu đậm giữa ta và Lục Kinh Hoài mà đỏ bừng cả mặt.
Ta vì chuyện này mà chịu đả kích nặng nề.
Mẹ chồng dẫn Lục Kinh Hoài tới nhận lỗi.
Thần sắc hắn khó coi, mang theo vài phần xấu hổ.
"Lần đó tâm trạng ta không vui, tụ tập cùng chiến hữu, bọn họ vì muốn dỗ ta vui vẻ nên đã nhét người lên giường..."
"Ta uống nhiều quá nên nhận nhầm người."
"Bất luận nàng tin hay không tin, ta chưa từng nghĩ tới chuyện làm điều có lỗi với nàng..."
"Thấm Tâm, ta sẽ nghĩ cách xử lý chuyện này, nàng hãy bình tĩnh lại đi."
Hắn hoảng hốt chạy trốn.
Không nhìn thấy khuôn mặt hiền từ của mẹ chồng đang dần dần lạnh lùng đi.
Bà ta cười nhạo một tiếng, ngồi xuống, chậm rãi nói:
"Ngươi ngoài A Phù ra, vẫn chưa sinh cho Kinh Hoài được một mụn con nào, nữ tử này mang theo một đứa con trai tới cửa cũng là chuyện tốt, đỡ cho ngươi phải chịu khổ sở."
"Nói kỹ ra thì, Kinh Hoài cũng không tính là có lỗi với ngươi, nó vì ngươi mà lỡ dở cả tiền trình, ngươi vì nó chịu chút uỷ khuất cũng là lẽ đương nhiên."
Sau khi cha mẹ tử trận, ta được đương kim đế hậu nhận nuôi, phong làm Trấn An công chúa.
Cả đời ta vẫn luôn thuận buồm xuôi gió.
Cho đến khi gặp gỡ và yêu Lục Kinh Hoài, ta đã phải chịu trắc trở lớn nhất trong cuộc đời.
Gia đình ta là thế gia võ tướng, huynh trưởng ta nay vẫn đang dẫn binh ở biên cương.
Trùng hợp là Lục Kinh Hoài cũng xuất thân từ thế gia võ tướng, hắn nổi danh từ thời niên thiếu, là anh hùng được mọi người ca tụng.
Hai thế gia võ tướng kết hợp, phụ hoàng dù thế nào cũng không thể đồng ý.
Ba năm trước, Lục Kinh Hoài lấy toàn bộ quân công cầu xin phụ hoàng cưới ta làm vợ, hắn tình nguyện giao nộp mọi binh quyền, chỉ cầu được tác thành.
Phụ hoàng đã chấp thuận.
Ngày thành thân, ta cứ ngỡ cuộc đời mình từ nay đã trọn vẹn.
Cả đời này ta từng nhận được sự thiên vị của phụ hoàng, sự sủng ái của mẫu hậu, sự cưng chiều của thái tử ca ca, nay ta lại có được tình yêu của phu quân, và sẽ có một mái nhà ngập tràn tình thương.
Thế nhưng cuộc sống sau khi kết hôn đã đập nát giấc mộng này.
Lúc này ta mới hiểu ra: Đằng sau sự lãng mạn vô song trên đời chính là sức nặng mà sinh mệnh không thể chịu đựng nổi.
Sau khi kết hôn, cha Lục đối xử với ta lúc lạnh lúc nhạt.
Mẹ Lục thì ôm lòng oán hận ta.
Bà ta oán trách ta đã hủy hoại tiền đồ của Lục Kinh Hoài.
Ba năm chung sống này, ta đã nhượng bộ rất nhiều.
Nhượng bộ cho tới nay, ta tự cảm thấy mình đã lui đến mức không thể lui được nữa.
Nhưng trong mắt bà ta, ta vẫn còn đường để lùi.
Có lẽ ban đầu chỉ là nạp nữ tử tên Mị Nương kia vào cửa, về sau, có thể sẽ còn có Đào Nương, Lựu Nương, Thu Nương...
Một Lục Kinh Hoài như vậy có còn là thiếu lang quân mà ta từng ngày đêm mong ngóng được gả cho chăng?
Ta không dám nghĩ tới.
Ngày hôm đó, ngoại trừ lời khuyên nhủ của mẹ chồng.
Nhà mẹ đẻ của ta —— phủ Trấn Quốc công khi nghe được chuyện này, cũng phái thím tới khuyên can hoà giải.
"Gia đình quyền quý nào ở kinh đô này mà chẳng như thế?"
"Nghe thím khuyên, cứ rộng lượng mà rước nữ tử kia vào cửa, có ai lại không khen cháu tốt cơ chứ?"
Ta lạnh lùng nhìn bà ấy, chỉ cảm thấy thật xa lạ.
Ta lớn lên trong hoàng cung, chẳng có chút tình cảm nào với vợ chồng thúc thúc ở phủ Trấn Quốc công cả.
Nhưng thực sự ta cũng từng kỳ vọng rằng, bọn họ sẽ chống lưng cho ta.
Cuối cùng vẫn là ta nghĩ quá nhiều rồi.
Ngay cả nha hoàn và bà tử bên cạnh ta cũng khuyên ta tha thứ cho Lục Kinh Hoài.
Ngày càng có nhiều người đứng về phía Lục Kinh Hoài, điều đó ngược lại khiến ta nhận ra một sự thật.
Ta dường như đang sống trong một thế giới luôn nói đỡ cho Lục Kinh Hoài.
Tất cả mọi người đều đứng về phía hắn.
Chẳng ai đoái hoài đến cảm nhận của ta, cảm nhận của ta đối với bọn họ chẳng hề quan trọng.
Họ chỉ hi vọng ta sẽ giống như những chủ mẫu khác ở kinh đô mà nuốt trôi cục tức này, tiếp tục sống qua ngày, duy trì sự hoà thuận hạnh phúc ngoài mặt.
Điều này thật đáng sợ.
Thế nên ta đã đi tìm Lục tỷ tỷ của ta, Lý Dung.
Trên thế gian này, tỷ ấy là nữ tử duy nhất chán ghét Lục Kinh Hoài.