Cố ma ma khóc lóc nói: "Nhưng nô tỳ luyến tiếc A Phù tiểu thư, A Phù tiểu thư cũng muốn gặp nô tỳ mà."
Cố ma ma là nhũ mẫu mà mẹ chồng tìm cho A Phù, bà ta chăm sóc A Phù từ nhỏ đến lớn.
A Phù và bà ta có tình cảm.
Con bé nghe hiểu lời của Cố ma ma, liền khóc thút thít trong ngực ta.
"Con muốn ma ma, con muốn a ma."
Cố ma ma là đang cố ý.
Bà ta cố tình chọc khóc A Phù, muốn lợi dụng điều đó để nắm thóp ta.
Bà ta là kẻ hồ đồ, sau này già đi lại càng là một lão hồ đồ, ta không thể để một người như vậy ở cạnh nuôi dạy A Phù lớn lên.
Trước đây ta luôn là một kẻ nhu nhược, sợ nhất là xảy ra xung đột với người khác.
Nhưng lần này, ta học theo dáng vẻ của Lục tỷ tỷ, quay đầu lạnh lùng nhìn chằm chằm Cố ma ma.
"Ngươi chọc khóc A Phù, trừ đi một nửa tiền dưỡng lão."
Cố ma ma lập tức ngậm miệng, vội vã lau sạch nước mắt, co rụt bả vai, một câu cũng không dám thốt lên.
Ta im lặng, hóa ra việc nắm thóp Cố ma ma cũng chẳng khó khăn đến thế.
Vậy tại sao trong suốt hai năm qua, ta lại ngoan ngoãn chịu đựng cơn giận từ mẹ chồng và bà ta cơ chứ?
Tại ta vô dụng mà thôi!
Ta nhìn A Phù, dịu dàng hôn lên gò má nhỏ nhắn của con bé.
Đừng khóc nữa, đồ ngốc nghếch nhỏ bé này.
Bà ta vì tiền bạc mà vứt bỏ con đấy.
Nhưng trong lòng mẫu thân, con chính là cục vàng, cục bạc, là bảo bối nhỏ bé mà dù có hàng tỷ vàng cũng không thể đánh đổi được.
Nửa đời sau con ngàn vạn lần đừng giống như mẫu thân: nửa đời trước sống một cách mơ hồ, nửa đời sau mới bắt đầu học cách hiểu chuyện, dẫu sao thì cũng đã muộn mất vài phần.
Ta không trở về phủ Trấn Quốc công, mà đi đến hoàng cung, bái kiến mẫu hậu.
Mẫu hậu đã biết được chuyện của Lục Kinh Hoài.
Người đang bị bệnh, nét mặt mang theo vài phần xót xa và lạnh lẽo.
"Ai có thể ngờ Lục Kinh Hoài cũng thay lòng đổi dạ cơ chứ."
Đúng vậy a!
Thế gian làm gì có vật tốt nào được vững bền mãi mãi, mây rực rỡ dễ tan, lưu ly dễ vỡ.
Ta vốn cho rằng, một tình yêu đã trải qua muôn vàn gian nan trắc trở sẽ bền vững hơn một chút, không ngờ rằng, cũng chỉ ngắn ngủi vỏn vẹn hai năm, đã biến chất rồi.
"Con dự định sẽ thế nào?"
"Nương... con muốn xin lại những cung nữ ma ma từng theo hầu con trước đây."
"Con đã suy nghĩ kỹ chưa?"
"Con nghĩ kỹ rồi."
Mẫu hậu nhắm mắt lại.
"Con từ chỗ lão Lục ra sao? Nó nói gì?"
Ta không kìm được mà có chút nghẹn ngào.
Một khắc trước còn bảo phải kiên cường.
Khắc tiếp theo, ở bên cạnh mẫu hậu lại khóc nức nở như một con chó nhỏ.
"Tỷ ấy nói, con nên học cách tự mình trưởng thành, tỷ ấy nói, con đã làm mẹ rồi, không thể giống như lúc trước hơi tí là khóc nữa, nhưng con... nhịn không được..."
Nước mắt cứ như bị đứt quãng, thật sự là không thể kiểm soát nổi.
Mẫu hậu không kìm được mà bật cười.
Người đưa tay lên lau đi những giọt nước mắt cho ta.
"Đúng là phong cách của tiểu Lục, có điều, con cũng nên học cách trưởng thành rồi, nếu con đã hạ quyết tâm, mẫu hậu sẽ giúp con thêm một lần, con cứ về trước đi, người con cần, muộn một chút sẽ đưa đến."
Ta trở về phủ Trấn Quốc công, Lục Kinh Hoài không có ở nhà.
Sắc mặt của mẹ chồng không được tốt cho lắm.
"Ngươi nên hài lòng rồi chứ? Kinh Hoài đã đưa mẹ con bọn họ đến trang tử ở ngoại thành rồi, bắt bọn họ cả đời này không được phép xuất hiện trước mặt ngươi nữa."
"Nó vì ngươi, mà ngay cả nhi tử cũng không thèm, đứa nhi tử này, ngươi hãy tự mình sinh đi."
Bà ta nâng tay lên, liền có người dâng lên một bát thuốc.
Nước thuốc đen ngòm, tỏa ra mùi đắng ngắt và tanh tưởi.
Đây là loại thuốc bổ mà trước đây ta thường hay uống, nghe nói có thể sinh được nhi tử.
Nhưng thuốc nào mà chẳng có ba phần độc, ta luôn cảm thấy hai năm nay khí huyết mình bị suy nhược.
Ta và mẹ chồng cũng từng vì chuyện này mà xảy ra xung đột, nhưng nhìn Lục Kinh Hoài vì ta và mẹ chồng mà khó xử, ta đành thỏa hiệp.
Khi đó, chàng là vị lang quân đã trao cho ta tình yêu vô cùng to lớn và chân thành, ta không muốn khiến chàng phải rơi vào thế khó xử dù chỉ một chút.
Nhưng bây giờ...
Ta đưa tay lên, gạt phăng bát canh thuốc.
Nước thuốc hất văng về phía mẹ chồng.
Bà ta nhảy cẫng lên, né tránh vài bước, nghiêm giọng nói: "Phản rồi, phản rồi, rốt cuộc ngươi muốn làm cái gì? Ngươi đừng tưởng Kinh Hoài sủng ái ngươi, thì ngươi có thể muốn làm gì thì làm, đừng quên, ngươi mắc nợ Kinh Hoài những gì, nó vì ngươi mà ngay cả quan cũng không làm..."