Năm đó, phụ hoàng vì muốn chia rẽ ta và Lục Kinh Hoài, đã làm một chuyện tồi tệ.
Người ban hôn Lục Kinh Hoài cho Lục tỷ tỷ, khiến tỷ ấy phải gánh lấy tội danh 【ái mộ】 Lục Kinh Hoài, 【mặt dày vô sỉ】 cướp đoạt người trong lòng của muội muội.
Như vậy phụ hoàng và mẫu hậu không cần phải bộc lộ sự bất an của họ, không cần vứt bỏ đi tôn nghiêm của hoàng thất.
Còn ta cũng có thể an tâm mà oán hận tỷ ấy.
Sau này, ta hiểu ra mọi chuyện, liền quỳ gối cầu xin phụ hoàng huỷ bỏ hôn ước giữa Lục tỷ tỷ và Lục Kinh Hoài, đồng thời xin phụ hoàng tước bỏ phong hiệu công chúa của ta, để ta trở lại làm nữ nhi của Lạc gia, Lạc Thấm Tâm, rồi đường hoàng từ chối Lục Kinh Hoài.
Ta đã nói với hắn, ta tuy không còn là công chúa, nhưng vẫn là nữ nhi của Lạc gia, ta chỉ mong quốc thái dân an, gia đình bình an khỏe mạnh, ta sẽ không vì tình yêu mà khiêu khích hoàng quyền, càng không muốn làm cho phụ hoàng mẫu hậu từng yêu thương ta phải lo lắng.
Tình cảm của chúng ta, trước quốc gia đại sự chẳng đáng nhắc tới.
Khi đó, ta đã mang theo tâm niệm cô độc đến già.
Ta không ngờ sự việc lại rẽ sang một hướng khác.
Chưa từng nghĩ Lục Kinh Hoài sẽ trong cơn tức giận đi đến biên cương, lập nên chiến công hiển hách.
Càng không nghĩ tới hắn sẽ thực sự vứt bỏ tất cả chỉ để cưới ta.
Vào ngày chúng ta thành hôn, Lục tỷ tỷ cũng tới.
Ánh mắt tỷ ấy nhìn Lục Kinh Hoài mang theo sự xa cách và soi xét, đó là một sự dò xét.
Còn đối với ta, lại mang theo một tia thương hại.
Lúc đó, trong lòng ta kìm nén một hơi thở.
Ta thầm nghĩ, vì sao tỷ ấy lại dùng ánh mắt đó nhìn ta?
Ta thề rằng, nhất định phải sống thật tốt.
Lục Kinh Hoài đã trao cho ta tình cảm quý giá nhất thế gian, ta tự nhiên cũng muốn cho hắn trở thành thiếu lang quân hạnh phúc nhất toàn kinh đô này.
Hiện tại, ta cuối cùng cũng hiểu ra, e là ngay từ lúc đó tỷ ấy đã nhìn ra, ta và Lục Kinh Hoài định sẵn sẽ kết thúc trong bi kịch.
Hành động tráng liệt của Lục Kinh Hoài, khiến cho các quý nữ chốn kinh thành hâm mộ ta suốt mấy năm trời.
Hắn đã nâng tình yêu của chúng ta lên tận mây xanh.
Để rồi khi thứ tình cảm ấy rơi xuống, suýt chút nữa đã khiến ta tan xương nát thịt.
Ta đã ở lại công chúa phủ của Lục tỷ tỷ rất nhiều ngày.
Tỷ ấy rất tốt, Lục tỷ phu Tống Trí cũng rất tốt.
Bọn họ phu thê hòa thuận, tiếng nói cười không ngớt.
Cho đến khi ta nhìn thấy tỷ ấy đang thu dọn hành lý từng chút một, ta mới biết mọi chuyện không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.
Bọn họ tốt như vậy, tại sao cũng bước đến nước phải hoà ly?
Lục tỷ tỷ cười nói: "Ta chỉ là không muốn sống trong hoàng cung nữa, nên ngay từ đầu đã cùng Tống Trí kết hôn giả, hắn có người trong lòng, cũng chỉ muốn đối phó với người nhà, chúng ta coi như nhịp nhàng ăn ý, nay ước định ba năm đã mãn, cũng đến lúc mỗi người một ngả rồi."
Ta có chút hoảng loạn.
Không biết tại sao, trong tiềm thức, ta không muốn để tỷ ấy đi.
Tỷ ấy khẽ thở dài, ôm ta vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng ta.
"Thư hoà ly của ta đã được ký từ ngày thành hôn, chuyện của muội ta không giúp được muội."
"Hơn nữa, không ai có thể thay muội đưa ra quyết định, muội cũng không nên để bất kỳ ai quyết định thay mình."
"Muội chỉ cần nhớ kỹ, muội là con người, không phải thú cưng."
"Đã là người thì phải có suy nghĩ, phải có trái tim, phải tự muốn biết con đường tương lai mình nên đi như thế nào, phải tự mình cứu mình khỏi biển lửa, phải tự làm vị cái thế anh hùng của chính mình."
"Muội nên trưởng thành rồi, dù sao, muội cũng đã có một bé gái rồi."
"Muội phải nuôi nấng con bé thật tốt, giống như đang nuôi nấng chính bản thân mình thuở trước vậy."
Tỷ ấy chính là tia sáng rọi vào tình cảnh tồi tệ của ta, sưởi ấm trái tim lạnh lẽo của ta thêm đôi chút.
Trong những ngày ở phủ công chúa của Lục tỷ tỷ, ta ăn rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn.
Cả người đều mơ màng mờ mịt.
Thực ra, ta cũng không biết ta là một người như thế nào, ta thậm chí chưa từng nghĩ tới vấn đề này, ta càng không biết phải làm sao để tự cứu mình khỏi chốn nước sôi lửa bỏng.
Nhưng sáng nay khi tỉnh dậy, chợt thấy suy nghĩ bỗng chốc thông suốt.
Không sao cả, ta không cần phải lập tức nghĩ thông mọi vấn đề.
Ta có thể nghĩ đến đâu làm đến đó.
Ta còn có thể dựng lên một tấm gương cho chính mình —— ta có thể sống giống như Lục tỷ tỷ vậy.
Thế nên, việc đầu tiên khi rời khỏi phủ đệ của Lục tỷ tỷ, chính là thay đổi toàn bộ nha hoàn và bà tử bên cạnh ta.
Ta không cần một đám người luôn nói đỡ cho Lục Kinh Hoài.
Người ta cần, là những người luôn đứng về phía ta.
Giống như những người bên cạnh Lục tỷ tỷ, An cô cô, Phương Thảo, Như Hạ, Tuế An...
Bọn họ chỉ nói chuyện vì Lục tỷ tỷ, Lục tỷ tỷ cũng chỉ vì bọn họ mà liều mạng, điều ta cần chính là những người có thể cùng tiến cùng lùi với ta như vậy.