Ta đóng cửa không ra ngoài, một lòng một dạ làm bạn với tiểu A Phù của ta.
Ta nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con bé, cùng nhau nhảy lò cò, ném thẻ vào bình, ném bao cát, nhảy dây chun, cắt giấy, làm búp bê.
Đúng vậy, ta cũng biết làm búp bê, lén học từ Lục tỷ tỷ đấy.
Ta vẫn luôn nhớ năm đó, ta và Tam tỷ tỷ cùng đến chỗ Lục tỷ tỷ ngủ, cung nữ Tuế An của Lục tỷ tỷ đã đưa cho Tam tỷ tỷ một con búp bê bằng đất sét, nhưng lại không cho ta.
Ta vẫn luôn nhớ mãi điều đó.
Không cho ta, ta liền tự mình lén lút nặn.
Rồi cuối cùng ta cũng nặn thành công.
Hắc hắc!
Có một ngày, ta và A Phù chơi đến mệt, để con bé ngồi ngoan trong viện, ta đi hâm nóng sữa cho con bé.
Chỉ một lát sau, A Phù đã khóc to lên.
Ta vội vã chạy ra ngoài, liền nhìn thấy A Phù được Lục Kinh Hoài bảo vệ ở phía sau, đang khóc lóc luống cuống không biết làm sao.
Lục Kinh Hoài lôi cổ một gã sai vặt, bắt hắn phải cút đi.
Mà gã sai vặt kia chính là người bên cạnh cha Lục, thân mang một thân võ nghệ.
Hắn ta thấy sự việc bại lộ, vội vàng quỳ xuống van xin.
"Thế tử bớt giận, tiểu nhân chỉ là phụng mệnh làm việc, tiểu nhân tuyệt đối không có ý định làm hại A Phù tiểu thư."
"Chỉ là muốn làm cho A Phù tiểu thư bị thương nhẹ một chút, đến lúc đó lão gia phu nhân sẽ có cớ đón A Phù tiểu thư về."
"Hai vị người lớn ở nhà đều nhớ A Phù tiểu thư rồi, mong thế tử gia thứ tội."
Lục Kinh Hoài sững sờ.
Hắn buông tay ra.
Gã sai vặt kia vội vàng chuồn mất.
Ta thở dài một tiếng, thầm nghĩ ngày trước nếu ta cùng đi biên cương với ca ca, có phải ta cũng sẽ luyện được một thân võ công, chứ không phải giương mắt nhìn người khác coi phủ Trấn Quốc công của ta như cái chợ thức ăn, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi.
Ta đã muộn rồi, nhưng A Phù thì vẫn có thể.
Ta quyết định viết thêm một phong thư, nhờ ca ca cử đến một nữ sư phụ đáng tin cậy, ta và A Phù đều phải cùng nhau rèn luyện.
Ta bế A Phù lên, kiểm tra thấy con bé quả thực không bị thương, liền đút từng muỗng sữa cho con bé uống.
Con bé rất ngoan, uống từng ngụm nhỏ, trong mắt vẫn còn ngấn lệ, nhưng cảm xúc đã dần ổn định trở lại.
Bất chợt, Lục Kinh Hoài mờ mịt hỏi: "Cha mẹ ta tại sao lại làm như vậy?"
"Có thể là vì chàng và ta vẫn chưa hoà ly, người ta vẫn còn giữ chút ảo tưởng."
Trong câu chuyện Lục tỷ tỷ từng viết, có nhắc tới một khái niệm gọi là 'lý thuyết chiếc giày'.
Chiếc giày khi đang lúc nửa rơi nửa không rơi, là lúc dày vò người ta nhất.
Đợi đến khi chiếc giày cuối cùng cũng chạm đất, người ta mới biết được bản thân nên làm thế nào.
Ngày nào ta và Lục Kinh Hoài còn chưa hoà ly, bọn họ sẽ không ngừng lấy tư cách là trưởng bối ra để nắm thóp ta, khuất phục ta.
Chỉ có cắt đứt triệt để, bọn họ mới chịu dừng lại.
Khi cho đứa nhỏ ăn xong, mới phát hiện Lục Kinh Hoài không biết đã rời đi từ lúc nào.
Lần này, hi vọng hắn đã hoàn toàn chết tâm.
Hắn không hiểu mẹ hắn, hắn tự do tự tại bên ngoài, không cảm nhận được sự kìm nén và những cuộc tranh đấu ngấm ngầm chốn hậu viện.
Thực ra ta đã sớm phát hiện, mẹ chồng không hề thích A Phù.
Đặc biệt là sau khi ta sinh A Phù xong, cái bụng không còn động tĩnh gì nữa, bà ta lại càng không thích.
Bà ta huênh hoang phô trương đưa nhi tử của Mị Nương vào nhà, một mặt là thực sự thích cháu trai, mặt khác là muốn diễu võ dương oai với ta.
Bà ta biết ta coi trọng A Phù, nên việc nắm lấy A Phù trong tay, chính là đòn đả kích lớn nhất đối với ta.
Bà ta muốn làm cho A Phù bị thương, sau đó lấy cớ ta không chăm sóc tốt đứa trẻ, để đưa A Phù về.
Đến lúc đó, ta sẽ ngoan ngoãn quay về, ngoan ngoãn trở thành một cô con dâu hiền lương thục đức, chấp nhận Mị Nương, chấp nhận con trai của nàng ta, cuối cùng, đánh mất đi chính bản thân mình.
Nhưng ta không còn là kẻ ngốc nghếch ngày xưa nữa.
Ba năm qua, ta cũng không ngừng tiến bộ, ngay từ lúc bà ta đón Mị Nương về, ta đã phòng hờ chiêu này rồi.
Ta muốn gậy ông đập lưng ông, muốn cho nhi tử của bà ta tận mắt nhìn thấy sự đê tiện của chính mẹ ruột mình!