Lục Kinh Hoài quay về, đã hoàn toàn lật mặt với cha mẹ hắn.
Hắn ép Mị Nương ký giấy bán thân, ngay trong đêm đưa mẹ con bọn họ lên thuyền đi về phương nam.
Hắn nói nếu nàng ta dám nuốt lời một lần nữa, dám quay trở lại, hắn nhất định sẽ bán nàng ta vào thanh lâu.
Mị Nương bị dọa sợ chết khiếp.
Cầm tiền, ôm theo đứa trẻ lên thuyền mà không dám quay đầu lại.
Nàng ta vốn dĩ chỉ vì phú quý mà đến, nay đã có được phú quý rồi, cũng không cần thiết phải đánh đổi bằng cả mạng sống nữa.
Sau đó, Lục Kinh Hoài đến tìm ta hoà ly.
Hắn tiều tụy đi rất nhiều, râu ria mọc lún phún, cả người trông lôi thôi lếch thếch và thảm hại, nhưng ánh mắt lại có phần kiên nghị một cách khó hiểu.
Ký xong giấy hoà ly, giao cho quản sự đi đến nha môn chạy một chuyến để làm thủ tục.
Ta và hắn hiếm khi có dịp ngồi xuống bình tĩnh cùng nhau uống một chén trà.
Ba năm thời gian, chìm nổi bồng bềnh trong chén trà, cuối cùng chỉ còn lại một câu, sao lại bước tới nông nỗi này?
Ta vẫn rất muốn biết hắn bắt đầu hận ta từ khi nào.
Nhưng ta lại nghĩ, chuyện này chắc cũng giống như sự thất vọng tích tụ trong cuộc sống hôn nhân của ta vậy, chẳng có điểm bắt đầu nào cả, cứ tích tụ từng chút một rồi cuối cùng bùng nổ ra.
Trong lúc ta đang mải mê suy nghĩ vẩn vơ, Lục Kinh Hoài lại mở lời trước.
"Nàng đã thay đổi rất nhiều, nàng trước kia không hề sắc bén như vậy."
Đúng vậy, ta đã trở nên sắc bén rồi, không còn đáng yêu nữa, nhưng cũng khiến bản thân ta thoải mái hơn.
Những câu chuyện cổ tích từng nghe khi còn bé.
Lọ Lem tại sao lại được hoàng tử chấp nhận, vì nàng mang lại cho chàng sự thoải mái dễ chịu.
Bạch Tuyết tại sao lại được hoàng tử chấp nhận, vì nàng xinh đẹp đáng yêu khiến hoàng tử yêu thích, nàng có lẽ cả đời cũng sẽ không phản bác lại hoàng tử dù chỉ một lần.
Nàng Tiên Cá tại sao lại khiến người ta thương nhớ, vì nàng chỉ biết hi sinh mà không mưu cầu báo đáp.
Bọn họ đều mang trong mình bản lĩnh làm cho người khác vui vẻ, đều đáng yêu, thiện lương, khiến người ta cảm thấy như mộc xuân phong.
Nhưng lúc Lọ Lem bước vào lâu đài của hoàng tử chẳng lẽ không hề sợ hãi sao?
Nàng và hoàng tử rốt cuộc cũng chỉ mới khiêu vũ vài lần, nàng đối với chàng hoàn toàn mù tịt, đối với tính cách của hoàng tử toàn là dựa vào sự tưởng tượng của bản thân.
Bạch Tuyết lại càng đáng sợ hơn, hoàng tử cứu nàng ra khỏi cỗ quan tài, nàng liền quyết định cùng hoàng tử đi hết quãng đời còn lại.
Nàng thậm chí còn không biết nhà của hoàng tử ở đâu, càng không biết tại sao chàng lại muốn vác một cỗ quan tài về nhà.
Nàng Tiên Cá là thảm nhất, nàng ngay cả dũng khí để nói cho hoàng tử biết chân tướng, làm cho chàng vì nàng mà đau buồn một chút cũng không có, nàng khiến hoàng tử cảm thấy quá mức thoải mái rồi.
Hồi nhỏ không hiểu, chỉ cảm thấy đẹp đẽ hay tiếc nuối.
Lớn lên mới phát hiện, nam nữ trong truyện cổ tích, hóa ra đều là những kẻ bốc đồng, ngu ngốc và tự lừa mình dối người!
Con người ta có lẽ đều như vậy, khao khát truyện cổ tích, bước vào truyện cổ tích, rồi lại trốn chạy khỏi truyện cổ tích.
Ta chỉ là đang bước vào giai đoạn trốn chạy khỏi truyện cổ tích mà thôi, chỉ vậy thôi.
Nhưng ta không có cách nào nói với Lục Kinh Hoài quá nhiều.
Ta chỉ có thể nói một câu.
"Con người luôn phải trưởng thành, bất kể nam nữ."
Lục Kinh Hoài nhìn ta thật sâu, chúng ta đều trầm mặc.
Quản sự làm xong thủ tục, cầm văn thư tới, ta và Lục Kinh Hoài mỗi người giữ một bản, từ đây cứ như vậy mà cáo biệt.
Hắn lưu luyến không nỡ hôn lên má A Phù, sau đó liền bước đi vội vã.
Người hầu đi theo Lục Kinh Hoài nhịn không được lên tiếng: "Lão gia và phu nhân muốn đòi lại A Phù tiểu thư, là thế tử một mực kiên quyết để A Phù tiểu thư đi theo người, ngài ấy nói A Phù tiểu thư đi theo người mới có được tước vị quận chúa, mới có thể sống tốt được, đi theo lão gia phu nhân e rằng cái gì cũng không có, lão gia phu nhân mới đành đồng ý! Phu nhân, thế tử đối với người là có tình có nghĩa, haiz, người cứ xem xét mà làm..."
Ta nằm trên ghế xích đu, ánh nắng ấm áp chiếu rọi trên thân, dòng suy nghĩ bay bổng vô định...
Thế gian này có lẽ chẳng có đúng sai, chỉ có sự lựa chọn.
Ngày hôm nay, ta lựa chọn làm cho chính mình được vui vẻ.