Chạng vạng tối, Tề Tư Niên gọi điện thoại tới.
"Em đang ở đâu?"
"Tại sao lại cho dì giúp việc nghỉ? Tại sao bảo tài xế ngày mai không cần đến nữa?"
"Ninh Yên, rốt cuộc em muốn làm gì?"
Tôi ngồi khoanh chân trên bãi cỏ, mấy nhân viên đang chuẩn bị lửa trại cho buổi tối.
Bên cạnh còn có sạp hàng, khách khứa có người mang ra rau mình trồng, có người bày biện thức ăn nhà mình làm, còn có đồ thủ công mỹ nghệ của mấy đứa nhỏ, đồ gốm Kỳ Kỳ làm cũng ở trong đó.
Lấy vật đổi vật, chủ yếu là anh tình tôi nguyện, anh vui tôi cũng vui.
Mấy cái này đều là ý tưởng Lâm Nguyện nghĩ ra.
Khá thú vị.
Nhưng khi giọng nói của Tề Tư Niên vừa truyền đến, tất cả những thứ trước mắt này dường như sắp tan vỡ.
Tôi thở ra một hơi trọc khí, đứng dậy đi sang một bên.
"Chuyện ly hôn anh suy nghĩ thế nào rồi?"
Trong nháy mắt, Tề Tư Niên im lặng.
Qua nửa phút, giọng anh ta căng thẳng.
"Chỉ vì Thanh Thanh?"
"Em thật sự cảm thấy anh sẽ thích cô ấy, ở bên cô ấy?"
"Cô ấy chỉ là một đứa trẻ, em chỉ cảm thấy anh là đang bảo vệ cô ấy, chẳng lẽ anh không phải đang bảo vệ em sao?"
"Ninh Yên, anh không hy vọng em làm ra hành vi thiếu lý trí."
Tôi lẳng lặng nghe anh nói hết.
Sau đó báo ra một địa chỉ, chính xác đến tên đường, số nhà.
Là nơi Đàm Thanh Thanh ở nước ngoài.
Tề Tư Niên gần như vỡ giọng:
"Em muốn làm gì?"
"Ninh Yên, anh cảnh cáo em..."
"Tề Tư Niên!" Tôi cắt ngang anh, "Chúng ta đều đừng giả vờ nữa, anh cũng không cần thăm dò em. Chuyện ly hôn anh có thể suy nghĩ cho kỹ, đây hẳn là chuyện đáng để anh đánh cược một phen."