Tiết thứ hai tan học, tôi ghé sát vào tai cậu ta nhỏ giọng lầm bầm.
"Tần Du, cậu có biết cổ của cậu rất trắng không, giống như cổ vịt vậy, muốn gặm..."
Có thể là do tôi xáp lại quá gần, Tần Du run lên một cái, mạnh mẽ ngẩng đầu lên kinh hãi nhìn tôi.
Tôi cầm điện thoại lên nhắm ngay mặt cậu ta tách một tiếng, gửi cho chị của cậu ta.
Thế này thì giống trẻ em tự kỷ ở đâu chứ?
Chẳng phải rất thú vị sao?
Cái biểu cảm nhỏ này, còn sinh động hơn cả tôi.
Nhưng mấy tiết học tiếp theo, tôi mới biết được Tần Du khó đối phó đến mức nào, cho dù tôi nói cái gì cậu ta đều giống như khúc gỗ không nhúc nhích.
Mãi cho đến khi tiếng chuông tan học vang lên, tôi nói đến mức miệng đắng lưỡi khô, nhưng lại tràn trề hứng thú.
Bởi vì chưa từng có ai nghe tôi nói nhiều lời như vậy, mà còn không mắng tôi là đồ ngốc.
Số tiền này cho dù không kiếm, tôi cũng đã tìm được tri kỷ.
Tôi nhìn ngón tay trắng nõn của Tần Du từ từ khép sách giáo khoa lại, cười khẩy một tiếng.
"Tiết tiếng Anh vừa nãy, cậu giả vờ cái gì chứ?"
Ngón tay của Tần Du cứng đờ, nghiêng đầu nhìn tôi một cái rồi xoay người đi ra ngoài cửa.
Tôi cầm cặp sách vội vàng theo sát, lúc tan học chị cậu ta đã nói với tôi rồi, hôm nay tài xế nhà họ sẽ đưa tôi về.
Ba lô bị người ta nắm chặt lấy, tôi bị siết đến mức hai mắt trắng dã, quay đầu lại thì thấy Dương Sâm đang âm trầm đứng sau lưng tôi.
"Người ta đều không muốn để ý tới cậu, cậu nhìn không ra sao? Chu Nhược, một đứa con gái như cậu có cần mặt mũi nữa không?"
Lần thứ hai rồi.
Hôm nay đã là lần thứ hai rồi.
Cho dù hắn là người con trai tôi đã yêu thầm từ rất lâu, tôi cũng không thể chịu đựng được việc hắn hết lần này tới lần khác sỉ nhục tôi.
Tôi nhấc ba lô lên, đập thật mạnh vào mặt hắn.
Dương Sâm ngạc nhiên nhìn tôi, lồng ngực tôi phập phồng dữ dội.
"Cậu có bệnh phải không? Tôi bám lấy cậu thì cậu nói tôi không cần mặt mũi, tôi bám lấy người khác cậu cũng nói tôi không cần mặt mũi."
"Sáng nay cậu nói cái gì? Nói một đứa con gái như tôi sao cứ luôn nói mấy chuyện tục tĩu không biết xấu hổ."
Tôi cười trong tức giận, vốn dĩ đều không muốn tính toán món nợ này với hắn.
Là trước kia mỗi ngày trên đường tan học về tôi nói chuyện tục tĩu với hắn, cười đến mức ngả tới ngả lui, tôi cứ tưởng hắn đối với loại chuyện này có hứng thú.
Tôi thức trắng đêm khổ đọc, chỉ vì muốn để hắn có thể bắt chuyện với tôi thêm vài câu.
Kết quả lại trở thành liếm cẩu hay nói lời cợt nhả nhất trong trường.
Khó hầu hạ như vậy, tôi dứt khoát từ bỏ hắn không phải là xong rồi sao.
Tôi hất cánh tay hắn ra, nhìn Tần Du sắp biến mất khỏi tầm mắt, rảo bước đuổi theo.
"Tần Du, sao cậu không đợi tôi?"
Tôi nghiêng đầu hỏi cậu ta, Tần Du tất nhiên không trả lời tôi, tôi quay đầu nhìn về phía cửa hàng nhỏ ở bên cạnh.
"Đứng đó, đừng nhúc nhích."
Tôi kinh ngạc phát hiện ra, cậu ta vậy mà thật sự đứng tại chỗ.
Tôi bước tới đi vòng quanh cậu ta một vòng trên mặt đất.
"Đợi tôi nhé, tôi đi mua chút đồ, nếu không tôi sẽ đem chuyện cậu lén hôn tôi đi nói cho chị cậu biết."
Tần Du giương mắt nhìn tôi, lần này cậu ta rõ ràng không khiếp sợ như hồi sáng, nhưng trong đôi mắt đen kịt vẫn nhảy nhót ngọn lửa khó hiểu.
Lúc tôi cầm que kem từ trong cửa hàng nhỏ đi ra, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Tần Du đang ngoan ngoãn đứng cạnh thùng rác.
Chậc.
Tôi híp mắt lại, tôi cứ tưởng kiểu người tôi thích nên là thiếu niên tỏa nắng như Dương Sâm.
Sao chú cún con ngoan ngoãn u ám như Tần Du lại cũng đáng yêu đến thế.
Tôi vừa liếm que kem, vừa suy nghĩ.
Cuối cùng đưa ra một kết luận.
Tôi không phải là thích kiểu nào, mà tôi chỉ đơn thuần là háo sắc.