Tôi nhét que kem vào trong tay Tần Du, Tần Du không cầm, bộp một tiếng rơi xuống đất.
Cậu ta tự lo đi về phía trước, tôi nhặt que kem lên chạy nhanh tới, lại nhét vào tay cậu ta.
Lại rơi xuống đất rồi.
Tôi tức giận rồi, đứa trẻ hư này.
Tôi đi hai ba bước đuổi theo, kéo cổ áo của cậu ta, Tần Du cuối cùng không còn bình tĩnh nữa mà che cổ áo lùi về phía sau hai bước, kinh ngạc nhìn tôi.
Tôi cười hì hì một tiếng, đưa que kem qua.
Cậu ta cầm lấy rồi.
Chúng tôi sóng vai đi về phía trước, Tần Du lại cứ nắm que kem trong tay luôn không ăn.
Thế là tôi nhỏ giọng xáp lại gần nói với cậu ta.
"Không cần xấu hổ, tôi không nhìn thấy của cậu thâm đen hay màu hồng..."
Tần Du bẻ que kem ra, nhét vào trong miệng tăng nhanh bước chân.
Bạn xem, con người lúc xấu hổ luôn giả vờ rất bận rộn.
Có nước thì uống nước, có que kem thì mút que kem.
Tôi nhìn Tần Du chậm rãi liếm que kem, cười hì hì một tiếng.
"Tần Du, cậu có biết que kem có thể hạ nhiệt không, chính là lúc trời nóng mà nhét vào trong lỗ đít da bò..."
Tần Du không ăn nữa, cậu ta đặt que kem xuống, đôi môi bị lạnh đến mức đỏ ửng, lẳng lặng nhìn tôi.
Có vẻ như thật sự hết cách với tôi rồi.
Tôi có chút xấu hổ, hình như chủ đề này quả thực có hơi buồn nôn rồi.
Tôi đang định đổi một chủ đề khác, Tần Du nói ra câu thứ hai của ngày hôm nay.
"Heo."
Tôi sững sờ, ngay sau đó mừng rỡ như điên.
"Đúng rồi! Là lỗ đít da heo, tôi nhớ nhầm rồi!"
"Tần Du!! Chúng ta cũng quá có tiếng nói chung rồi, cậu vậy mà cũng xem loại video ít chất xám này!"
Tôi cứ tưởng thiếu niên tự kỷ Tần Du không lên mạng, không ngờ cũng là cao thủ lướt mạng.
Tôi nhảy nhót hoan hô, thật sự để tôi tìm được tri kỷ của đời người rồi.
Từ trên xe sang trọng bước xuống, tôi nhiệt tình vẫy tay chào tạm biệt hoa khôi, quay đầu lại thì suýt chút nữa bị dọa chết.
Dương Sâm đứng ở lối vào cầu thang, ánh mắt lạnh lẽo.
"Mẹ cậu có biết không? Cậu và một đứa con trai có bệnh đi gần gũi như vậy."
Tôi đưa một cây kem đá bào mua dư qua, sắc mặt của Dương Sâm thả lỏng đi một chút, nhưng vẫn không ngừng việc thuyết giáo đối với tôi.
"Loại người như Tần Du đó rõ ràng là có bệnh tâm thần, cậu tưởng ai cũng giống như tôi tính tình tốt như vậy, từ nhỏ đến lớn bị cậu làm ồn đến mức não đều sắp rơi ra rồi còn..."
Hắn hét lên một tiếng, lùi về phía sau hai bước, đèn cảm ứng âm thanh ở cầu thang đều sáng lên.
Trên mặt Dương Sâm tí tách lan tràn nước ép ngọt ngào của kem đá bào, gắt gao trừng mắt nhìn tôi.
"Cậu điên rồi à?!"
Tôi móc khăn giấy ra lau ngón tay, đi lướt qua bên cạnh hắn.
"Nói người khác có bệnh, tôi thấy cậu mới là người có bệnh nhất đó."
Dương Sâm quay đầu lại, tôi đã xoay người leo lên bậc thang thứ hai.
Hôm sau nhân lúc giờ ra chơi, tôi chủ động yêu cầu kết bạn WeChat với Tần Du, cậu ta khó khăn lắm mới để ý đến tôi rồi.
"Không muốn."
Tôi cầm điện thoại lên quay cậu ta, cậu ta cau mày vung tay ra.
Tôi đưa tay ra định cướp chiếc điện thoại cậu ta để trong túi quần, Tần Du hoảng sợ như thể tôi sắp bắt lấy cậu ta, trong nháy mắt lùi lại hai bước.
Dương Sâm gõ vào bàn của tôi.
"Chu Nhược, chuyện tối hôm qua tôi không tính toán với cậu, mẹ tôi tối nay làm sườn xào chua ngọt, tan học chúng ta cùng nhau về."
Tôi buông tha cho việc tra tấn Tần Du, liếc mắt nhìn Dương Sâm.
Hắn có bệnh sao?
Lời ngày hôm qua nghe không hiểu à?
Tôi lười để ý đến hắn, quay đầu lại liền phát hiện Tần Du đã đứng dậy ra khỏi cửa lớp học.
Tôi hít sâu một hơi, quay đầu đuổi theo.
Tần Du ở cửa lớp học, giống như một kẻ ngốc mà đứng thẳng tắp.
Tôi đoán cậu ta là muốn trốn tôi, lại không biết đi đâu, não bị quá tải rồi.
Tôi cảm thấy buồn cười, vươn tay chọc chọc cậu ta.
"Này, thật sự không kết bạn sao?"
Cậu ta không nói lời nào, đứng thẳng tắp, mãi cho đến khi chuông vào lớp vang lên.
"Này, giáo viên đến rồi."
Tôi kéo tay áo của cậu ta, Tần Du lại không nhúc nhích.
"Hai em, đứng ở đây làm gì thế?"
Giáo viên âm nhạc cau mày, tôi nhìn nhìn người gỗ Tần Du, lại nhìn nhìn giáo viên âm nhạc.
"Thưa cô, Tần Du cậu ấy... đau bụng."