Tôi đá chân, buồn chán đi về nhà.
Dạo này toàn ngồi xe nhà Tần Du quen rồi, đột ngột để tôi giống như lúc trước đi bộ về nhà, chân còn thật sự bị cọ xát đến mức hơi đau.
Phía sau truyền đến tiếng động xào xạc, tôi quay đầu lại nhưng trống rỗng không có vật gì.
Tôi xoa xoa da gà nổi trên người: "Sẽ không phải là bị lưu manh để mắt tới rồi chứ?"
Tôi lại đi thêm hai bước, phía sau vẫn có tiếng bước chân rất nhỏ.
Tôi mạnh mẽ quay đầu lại, nhìn thấy Tần Du đang cứng đờ, nơi đáy mắt lướt qua một nụ cười.
Tôi xoay người chạy về phía cậu ta.
Tần Du đứng tại chỗ, dường như muốn đi, nhưng cuối cùng vì quá lúng túng, bước chân khựng lại.
Não của Tần Du lại bị quá tải rồi.
"Tần Du, cậu theo dõi tôi à?"
Cậu ta đảo mắt nhàn nhạt qua mặt tôi, chậm rãi đi bên cạnh tôi, không nói gì.
"Xe nhà cậu đâu?"
"Đưa chị tôi về rồi."
"Vậy sao cậu không về?" Cậu ta lại không nói lời nào nữa.
Tôi cười hì hì xáp lại gần: "Cậu có phải là không nỡ xa tôi không?"
Tần Du không nói chuyện, bước chân có chút lảo đảo, suýt chút nữa bị lời nói của tôi quấy rối đến mức vấp ngã.
"Phòng nhà tôi rất nhiều."
Tôi ríu rít suốt dọc đường, đến lúc về dưới lầu nhà, Tần Du luôn không mở miệng đột nhiên lên tiếng.
"Ở nhà tôi."
Tôi sửng sốt, ngây ngốc nhìn cậu ta: "Cậu nói gì?"
Trong đôi mắt của Tần Du dường như có ánh sao lấp lánh, cậu ta chằm chằm nhìn tôi, không lặp lại lần thứ hai.
Tôi trong nháy mắt phản ứng lại, cậu ta là nghe thấy Dương Sâm nói ba mẹ tôi đi công tác bảo tôi tạm ở nhà hắn vài ngày.
Tôi cảm thấy buồn cười: "Tôi sẽ không đi đến nhà hắn ở đâu."
Sắc mặt của Tần Du hình như tốt lên được một chút, cậu ta gật gật đầu.
"Ừ."
Tôi đá hòn đá nhỏ dưới chân: "Tần Du, cậu có phải là thích tôi không?"
Trên mặt Tần Du lóe lên một tia hoảng loạn, tóc mái che khuất biểu cảm trên khuôn mặt cậu ta.
Cậu ta cúi đầu quá nhanh, tôi cái gì cũng không nhìn rõ.
Tôi hoàn toàn coi như là trêu chọc cậu ta chơi, cười hì hì một tiếng, vẫy vẫy tay với cậu ta.
"Được rồi, cậu mau về đi. Có thể được đại thiếu gia đưa về quả thực là vinh hạnh."
Nhìn Tần Du biến mất trong tầm mắt, tôi xoay người liền định đi về nhà.
Nhưng ba mẹ đi ngược chiều tới lại làm tôi giật nảy mình: "Ba mẹ không phải đi công tác sao?"
Sắc mặt mẹ tôi rất trầm: "Bà ngoại đổ bệnh rồi, mẹ đã xin phép giáo viên cho con rồi, dù sao con cũng chỉ còn một tuần nữa là nghỉ hè, chúng ta trực tiếp đi đến chỗ bà ngoại."
Quê cách đây không hề gần, điều này có nghĩa là sáng mai tôi không có cách nào đi đến trường.
Thế là tôi lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Tần Du, xoay người theo ba mẹ cùng nhau đi đến nhà bà ngoại.
Đêm khuya thanh vắng, tôi lướt điện thoại, cũng không đợi được tin nhắn trả lời của Tần Du.
Tôi cau mày vuốt lịch sử trò chuyện lên trên: "Cậu ta không phải là vẫn đang tức giận chứ?"
Tín hiệu ở trong thôn không được tốt lắm, tin nhắn tôi gửi cho cậu ta, toàn bộ đều là dấu chấm than màu đỏ.
Dằn vặt đến rất khuya, cũng chỉ gửi đi được ba tin, mà Tần Du trước sau không hề trả lời.
Tôi bất đắc dĩ thở dài một hơi, ném điện thoại sang một bên.
Nhưng mãi cho đến đêm thứ ba, lúc đêm khuya thanh vắng, bên cạnh cửa sổ của tôi lại rơi xuống một viên sỏi.
Tôi sửng sốt, theo bản năng đi đến bệ cửa sổ, nhịn không được trừng lớn mắt - dưới bệ cửa sổ có một thiếu niên thanh lãnh đang đứng.
Ánh sáng bàng bạc của ánh trăng rọi lên người cậu ta, chiếu ra một cái bóng thon dài.
Tôi mặc váy ngủ liền chạy xuống lầu.
Tần Du đứng cạnh đám cỏ dại ở nông thôn, cánh tay bị muỗi đốt cho mấy cục u, thỉnh thoảng lại đưa tay vỗ nhẹ, dáng vẻ giống như một con rối gỗ tinh xảo.
Tôi cảm thấy buồn cười: "Sao cậu lại đến đây?" Tôi không mong cậu ta trả lời.
Nhưng cậu ta vậy mà nhìn thẳng vào mắt tôi, đứng đắn nói: "Không liên lạc được với cậu."
Tôi sửng sốt: "Tôi không phải đã gửi tin nhắn cho cậu sao?"
"Điện thoại mất rồi."
Cậu ta mím mím môi, nơi đáy mắt lóe lên một tia ảo não.
"Lúc đưa cậu về, điện thoại bị trộm mất rồi."
Tôi cảm thấy có chút buồn cười, đó đoán chừng là lần đầu tiên đại thiếu gia đi đường đêm, liền đụng phải kẻ móc túi.
"Sao cậu tìm được đến chỗ này vậy?"
"Hỏi bạn của cậu."
Tôi cảm thấy kỳ lạ, người giống như Tần Du, còn biết đi hỏi thăm người khác cơ đấy?
Càng nghĩ càng buồn cười, ngay cả khóe mắt của tôi cũng nhiễm ý cười lấp lánh.
Tần Du bị tôi cười đến mức có chút bực mình.