"Tôi tưởng cậu tức giận rồi."
Cậu ta nói.
Tôi sững sờ: "Tôi tức giận cái gì? Vì Dương Sâm á?"
Cậu ta không trả lời câu hỏi của tôi.
Rất hiếm khi thấy Tần Du nói nhiều lời như vậy, tôi dứt khoát giống như trêu chó con mà trêu chọc cậu ta.
"Tần Du, cậu hiện tại nói chuyện, không khó chịu sao?"
Cậu ta quay đầu đi không nhìn tôi, dường như đang oán trách tôi ngắt lời cậu ta.
"Cậu hỏi tôi? Có phải là không nỡ xa cậu không? Tôi không để ý tới cậu cậu tức giận rồi."
Dưới ánh trăng, biểu cảm của thiếu niên đặc biệt nghiêm túc.
"Đúng vậy."
Tôi ngây ngốc nghe cậu ta tự hỏi tự trả lời.
Đứa trẻ này e là không phải điên rồi chứ?
Cậu ta dường như không hài lòng lắm với phản ứng của tôi, lông mày nhíu càng lúc càng sâu.
"Còn cậu? Có nỡ xa tôi không?"
Tôi đột nhiên phản ứng lại.
Tần Du tưởng cái đêm chia tay đó, tôi hỏi cậu ta câu hỏi, cậu ta không đáp lại tôi, cho nên tôi tức giận không để ý tới cậu ta rồi.
Cho nên mới sốt ruột đuổi theo đến tận đây.
Có nỡ xa hay không là câu hỏi quỷ quái gì vậy, tôi có từng hỏi loại câu hỏi này sao?
Mắt tôi sáng lên.
"Tần Du, ý của cậu có phải là nói cậu thích tôi, hiện tại hỏi tôi có phải là thích cậu không?"
Tần Du sửng sốt, sau đó tôi liền nhìn thấy cậu ta từ cổ đỏ bừng cho đến tận chóp tai.
"Phải." Cậu ta nói.
Tôi không ngờ cậu ta lại thẳng thắn như vậy, thật sự là quá đáng yêu rồi!
Tôi hận không thể ôm cậu ta vào lòng hung hăng vò cho một trận.
Trên thực tế tôi cũng thực sự làm như vậy, dù sao tôi luôn là một đứa con gái to gan lớn mật chuyện háo sắc.
"Tần Du, tôi có thể sờ cậu không?" Tôi cười hì hì.
Giọng nói của Tần Du mang theo chút bất đắc dĩ: "Cậu đã sờ rồi."
Cảm nhận cơ bụng cứng ngắc dưới lòng bàn tay, tôi "xuýt xoa".
"Người trâu bò như vậy lại bị tôi yêu đương được rồi!"
"Cậu đến đây bằng cách nào?"
Tôi hỏi cậu ta.
Cậu ta quay đầu lại, nhìn nhìn chỗ cách đó không xa.
Tôi giật nảy mình, lúc này mới phát hiện tài xế thường xuyên chở chúng tôi đỗ xe ở đầu làng, giờ phút này toàn thân đang bị muỗi đốt đầy cục u, đang ra sức vỗ đập muỗi.
Khóe miệng tôi giật giật: "Cậu về trước đi, ngày mai tôi cũng về rồi."
Cậu ta gật gật đầu, di chuyển tay của tôi từ trước ngực cậu ta ra.
"Ngày mai gặp."
Tôi vui vẻ cực kỳ.
Tần Du trước kia chào tạm biệt với tôi chỉ biết không nói một lời quay đầu bỏ đi, hiện tại đều biết nói ngày mai gặp rồi.
"Tình yêu thật sự vĩ đại nha."
Tôi không ngờ người tôi gặp đầu tiên khi về không phải là Tần Du, mà là Dương Sâm.
Hắn chặn ở cửa nhà tôi: "Mấy ngày nay cậu đi đâu vậy?"
Tôi lười để ý tới hắn.
Ba mẹ tôi ngược lại nhiệt tình chào hỏi hắn: "Tiểu Sâm à, bà ngoại Nhược Nhược không khỏe, chúng ta về quê một chuyến."
"Các cháu đây không phải là sắp được nghỉ rồi sao? Mấy ngày nay sẽ không để Nhược Nhược đến trường nữa, có sách bài tập nào, cháu giúp bọn cô mang về nhé."
Dương Sâm ở trước mặt ba mẹ tôi luôn ngoan ngoãn.
Tôi lười nhìn dáng vẻ đạo đức giả của hắn, xách vali xoay người vào nhà.
Vừa vào cửa nhà, chuông điện thoại liền reo.
Tôi mở điện thoại ra, là Tần Du.
Cậu ta nói cậu ta đang ở dưới lầu nhà tôi. "Mẹ, con đi vứt rác!"
Tôi hào hứng xách túi rác quay đầu chạy xuống lầu.
Tần Du ngồi xổm dưới thùng rác nhà tôi, giống như một chú cún con bị chủ nhân vứt bỏ.
Tôi nuốt nuốt nước bọt.
Mẹ kiếp, trên thế giới sao lại có người đẹp trai đến vậy?
Người đẹp trai như vậy mà lại còn cố tình là bạn trai tôi!! Ai hiểu chứ?!!
Trong lòng tôi bốc lên vô số bong bóng màu hồng, đi hai ba bước chạy tới trước.
Tần Du đứng dậy, tôi nhanh chóng lao vào lòng cậu ta.
Cậu ta bị tôi tông lảo đảo hai bước, sau đó nơi đáy mắt dập dờn ý cười.
Tần Du vẫn là không quen cười, cậu ta nỗ lực kéo khóe miệng, cũng chỉ là lộ ra một biểu cảm miễn cưỡng coi là ôn hòa.
Tôi cũng không bận tâm.
Tần Du nhà chúng ta đẹp trai thành thế này rồi, ngoáy mũi cũng là đẹp trai.
Tôi kéo cậu ta nói chuyện thì thầm, lải nhải không ngừng kể mọi chuyện xảy ra ở nhà bà ngoại.
Giống như trước kia, Tần Du yên tĩnh lắng nghe, thỉnh thoảng gật gật đầu.
Cậu ta vẫn ít nói như vậy, nhưng tôi lại bị dáng vẻ ngoan ngoãn của cậu ta làm cho ngọt ngào đến mức cõi lòng nở hoa.
Tính toán thời gian cũng hòm hòm rồi, tôi lưu luyến không rời chào tạm biệt cậu ta, kiễng chân lên, một nụ hôn nhẹ in lên má cậu ta, mãn nguyện nhìn Tần Du một lần nữa đỏ bừng như tôm luộc.
Tôi giống như nữ lưu manh mà vỗ vỗ mông cậu ta: "Tôi về đây."
Trêu ghẹo trai trẻ quả nhiên là sảng khoái!
Nhưng đi đến đầu cầu thang, lại suýt chút nữa dọa tôi chết khiếp.