Lê Thư Thư cắn chặt môi dưới, trông vừa thẹn vừa giận.
Bộ dạng này của cô ta kích thích đến Chu Húc.
Cô ta còn chưa nói gì, Chu Húc đã lao ra che chở cho cô ta, gầm nhẹ với tôi: "Lục Lộc cô đủ rồi đấy!"
"Thư Thư họ Lê, đương nhiên là con gái của Lê thị! Lê thị trùm bất động sản ấy! Cô còn không nhìn ra sao!"
Tôi trực tiếp cười phá lên.
Chu Húc này đúng là dám nói thật.
Lê Thư Thư đã cúi gầm mặt xuống, trông giống hệt như tiểu thư khuê các chịu nhiều ấm ức, nhưng sự giáo dục lại không cho phép cô ta chửi đổng.
Tuy nhiên tôi rất rõ.
Cô ta chính là đang chột dạ.
Còn con gái Lê thị nữa chứ.
Con gái Lê thị mà như cô ta, chú Lê và dì Thẩm chắc trực tiếp xóa acc chơi lại một trăm lần!
Tôi bĩu môi, dùng khuỷu tay huých huých em trai ba đang xem kịch rất vui vẻ, nói giọng mỉa mai: "Tôi không phải hào môn tôi không có quyền lên tiếng, Lục tổng chắc là có chứ nhỉ?"
"Ê Lục tổng, nhà họ Lê có cô con gái thế này sao?"
Em ba tôi nhịn cười đến vất vả, còn phải duy trì thiết lập tổng tài bá đạo ngầu lòi của mình.
Biểu cảm của cả người nó vặn vẹo đến lạ.
Nó cố nhịn cười, nghiêm túc nói: "Trong ấn tượng của tôi thì không có."
Sắc mặt của ba người đối diện lập tức trở nên cực kỳ khó coi.
Tôi vẫn chưa định buông tha cho bọn họ.
"Ê thật sao? Em nghĩ kỹ lại xem, ngộ nhỡ em quên thì sao?"
Tôi có lòng tốt nhắc nhở.
Em ba thực sự rơi vào trầm tư.
Một lát sau, nó đột nhiên lộ ra vẻ mặt vỡ lẽ.
Giống như thật sự nhớ ra điều gì đó.
Trong mắt Lê Thư Thư lóe lên tia sáng, tràn đầy hy vọng nhìn về phía em trai tôi.
Em ba ung dung thong thả nói: "Bổn gia nhà họ Lê quả thực không có đứa con này."
"Nhưng tôi nhớ nhà họ có một người giúp việc cùng họ, có đứa con hình như tên là Thư Thư thì phải."
Em ba nói với vẻ mặt vô cùng chân thành.
Mà lời nói của nó xưa nay không có ai dám nghi ngờ.
Sắc mặt Lê Thư Thư hoàn toàn đen lại, cô ta cướp lời trước khi mọi người mở miệng, đột nhiên òa khóc nức nở.
"Chị Lục Lộc, em biết chị không buông bỏ được anh Húc."
"Nhưng chuyện tình cảm này không thể miễn cưỡng! Chị không thể vì mình yêu mà không có được liền đến phá hoại hạnh phúc của chúng em!"
Lê Thư Thư khóc đến nấc lên từng hồi.
Vốn dĩ đã có khuôn mặt khiến người ta yêu thương, lúc này dáng vẻ lê hoa đái vũ càng khiến người ta đau lòng không biết làm sao cho phải.
Chu Húc lập tức tinh trùng lên não, bất chấp tất cả gầm lên với tôi: "Lục Lộc, tôi thật không ngờ cô là loại người này!"
"Cô ghen tị với Thư Thư nên liên kết với người ngoài đến sỉ nhục cô ấy! Bộ mặt này của cô thật sự khiến người ta ghê tởm!"
Hắn buông Lê Thư Thư ra bước lên trước một bước, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn tôi, nghiêm giọng nói: "Lục Lộc, tôi không cần biết cô còn bao nhiêu thủ đoạn dơ bẩn."
"Nhưng tôi nói cho cô biết, hôm nay có mặt ở đây đều là rất nhiều quyền quý đại gia. Cô mà còn bắt nạt Thư Thư, tôi đảm bảo cô không thể lăn lộn ở thành phố T này nữa đâu!"