Tôi nhìn bộ mặt tự tin một cách khó hiểu của Chu Húc.
Cuối cùng cũng không nhịn được nữa bật cười thành tiếng.
Lê Thư Thư vẫn đang khóc sau lưng Chu Húc.
Mẹ Chu đau lòng ôm vai cô ta, ánh mắt nhìn tôi không còn che giấu sự ghét bỏ tràn trề nữa.
Tôi thật sự lười đôi co với bọn họ rồi.
Nhìn cái bộ mặt không chịu chấp nhận hiện thực lại còn cao ngạo ở trên cao của bọn họ bây giờ xem.
Không biết tương lai nếu có một ngày.
Bọn họ phát hiện ra tầng lớp thượng lưu mà mình ảo tưởng chưa bao giờ chấp nhận bọn họ.
Lúc đó dáng vẻ sụp đổ của bọn họ sẽ đẹp mắt đến mức nào nhỉ?
Tôi càng ngày càng bắt đầu mong chờ ngày đó đến.
Còn về bây giờ ấy à...
Tôi quyết định bắt đầu thể hiện "năng lực" của mình từ chuyện nhỏ trước.
"Ê." Vỗ vỗ cánh tay em trai ba bên cạnh, tôi nhướng mày với nó: "Em có phải nên đi rồi không?"
Ánh mắt em ba nhìn tôi đầy thâm ý.
Hai chúng tôi trao đổi một ánh mắt, cùng nhau giấu cái đuôi lớn sau lưng đi một cách thể diện, sau đó nhìn nhau cười.
Em ba chỉnh lại quần áo lùi lại hai bước.
Tiếp đó giả vờ như vô ý cao giọng nói: "Tôi đi đây."
Nói xong, nó hoàn toàn không quan tâm đến sự giữ lại của Chu Húc và mẹ Chu, sải bước rời khỏi cái hội trường nực cười này.
Mà cùng với sự ảnh hưởng của việc em trai tôi rời đi.
Là những người được gọi là quyền quý đại gia trong hội trường cũng lần lượt nhanh chóng rời đi từng người một.
Chu Húc lúc này cũng chẳng còn rảnh mà đi an ủi Lê Thư Thư nữa.
Cứ mỗi một đại gia rời đi, hắn liền gật đầu khom lưng ân cần tiễn người ta ra cửa.
Tôi nhìn những ông chủ vốn dĩ coi thường Chu Húc nay rời đi theo em trai tôi.
Không nhịn được lắc đầu cho sự ngu dốt của Chu Húc.
Dù sao thì tầm nhìn của một người cũng chỉ đến thế mà thôi.
Giống như Chu Húc, cho đến bây giờ vẫn chưa phát hiện ra những quyền quý mà hắn lấy làm tự hào này.
Thực ra đều là nghe tin em trai tôi sẽ đến, nên mới nghĩ đến chuyện qua đây để bắt quàng làm họ với em tôi.
Trong lòng hắn e rằng còn cảm thấy mình nhờ gió đông của Lê Thư Thư mà thành công thâm nhập vào tầng lớp thượng lưu rồi ấy chứ.
Tôi chỉ có thể khẽ thở dài, tỏ vẻ đáng đời.
Dù sao thì bất kể bao bì bên ngoài có hoa lệ đến đâu, chú hề vẫn cứ là chú hề.
Hôm nay tôi coi như đã xem đủ kịch rồi, lúc này cũng định rời đi.
Mẹ Chu đột nhiên gọi tôi lại.
Tôi tặc lưỡi một tiếng, quay đầu lại.
Chuẩn bị xem xem cuối cùng bà ta còn lời gì để nói.
"Lục Lộc, tôi không cần biết cô chướng mắt Thư Thư đến mức nào, nhưng con bé là con dâu nhà họ Chu tôi, chuyện hôm nay cô vu khống con bé tôi sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu."
Mẹ Chu khoác tay Lê Thư Thư, đầu tiên là buông lời hung ác với tôi.
Xem ra bà ta quyết tâm nhận chết lý lẽ, tin tưởng Lê Thư Thư thật sự là con gái nhà họ Lê rồi.