Tôi nhẹ nhàng lắc đầu, cũng không định cưỡng ép đánh thức người đang nằm mơ giữa ban ngày.
"Còn cô? Cô chỉ là một cô gái nhà nghèo, sớm muộn gì cũng phải cầm tiền sính lễ nuôi ba đứa em trai của cô thôi."
Đôi mắt nhỏ dài của bà ta nhìn tôi sắc bén, giọng điệu đầy vẻ chua ngoa cay nghiệt của đàn bà phố chợ.
"Tôi khuyên cô cũng đừng ngày nào cũng tự coi mình là đại tiểu thư nữa, sớm hạ thấp cái tôi xuống, liếm láp một người đàn ông thành thật cho tốt vào, nói không chừng còn có thể moi móc được thêm chút tiền sính lễ cho ba đứa em trai cô đấy."
Tôi nhướng mày, không nhịn được cười một cái.
"Bác nói đúng." Tôi gật đầu với mẹ Chu với tính khí cực tốt.
Mẹ Chu dường như không ngờ tôi đột nhiên lại dễ nói chuyện như vậy, nhất thời bị nghẹn họng tại chỗ.
Tôi cũng mặc kệ, chỉ mỉm cười nhẹ với bà ta, sau đó liền xoay người rời khỏi hội trường.
Cách tốt nhất để hủy diệt hoàn toàn một người chính là nâng người đó lên cao trước đã.
Càng cao càng tốt.
Còn về việc cuối cùng ngã xuống là ngã thành tàn phế hay là ngã chết luôn...
Thì đó không phải là chuyện tôi nên cân nhắc nữa.
Tôi cong khóe miệng, tao nhã ung dung rời khỏi hội trường.
Hoàn toàn không để những lời cuối cùng của mẹ Chu trong lòng.
Dù sao thì nói thế nào đi nữa.
Ai bảo tôi đích thực là đại tiểu thư thật sự chứ?
...
Tôi về đến nhà, vừa mở cửa đã bị trận thế trước mắt làm cho giật mình.
Chà.
Hiếm khi người nhà chúng tôi tụ tập đông đủ thế này.
Tôi nhếch mép chuẩn bị đi vào trong.
Kết quả dưới chân đá phải cái gì đó, lúc này mới phát hiện đầy đất toàn là hộp quà.
Tôi: "..."
Chớp chớp mắt, tôi tự giác quy những thứ này thành một cách khác để họ cưng chiều tôi sau vụ bao lì xì.
Trong lòng tôi thấy ấm áp, đi đến ghế sofa ngồi xuống.
Bố tôi lập tức nắm lấy tay tôi chân thành tha thiết tuyên bố: "Lục Lộc! Người thừa kế mới của tập đoàn Lục thị chính là con!"
Ba đứa em trai hoàn toàn không có dáng vẻ đại gia trước mặt người ngoài.
Đứa nào đứa nấy đều đang vỗ tay hoan hô.
Em hai: "Chúc mừng đại tỷ vui vẻ nhận chức tổng tài! Em đăng Weibo chúc mừng chị!"
Em ba: "Nghi thức nhậm chức của chị muốn tổ chức ở đâu? Em bao trọn lâu đài cổ ở Châu Âu cho chị được không?"
Em tư: "Chị Lộc yên tâm, an toàn y tế tại hiện trường nhậm chức của chị cứ giao cho em! Đảm bảo lễ nhậm chức của chị không xảy ra án mạng!"
Tôi: "???"
Hai đứa đầu còn bình thường, đứa cuối cùng là sao thế?!
Không được!
Sao tôi lại phải thừa kế công ty chứ?!
Tôi quay phắt sang nhìn bố, cao giọng chất vấn: "Đã nói là nuôi con cả đời cơ mà? Sao lại còn bắt con làm việc!"
Bố tôi nhìn tôi đầy tủi thân.
"Ba đứa em trai của con đều không cần bố, con cũng không thể để bố quyên góp công ty chứ?"
Tôi: "..."
Tôi bị nghẹn lời.
Vì bố nói rất có lý.
Quay đầu nhìn ba đứa em trai ngoan của tôi.
Chỉ thấy bọn nó đứa nào cũng âu phục giày da khí chất bức người.
Lúc này đang chớp đôi mắt to vô tội đồng loạt nhìn tôi.
Tôi: "..."
Ừm, thế giới chỉ có tôi là phế vật đã hoàn thành rồi đấy.
Tôi thở dài, cam chịu số phận nói: "Được rồi được rồi, con nhận là được chứ gì."
Bố tôi trong nháy mắt cười tươi như hoa.
Tôi thậm chí như nhìn thấy bốn chữ lớn "Nghỉ hưu muôn năm" trên mặt ông ấy.
Bĩu môi, tôi hỏi bố về tình hình vận hành công ty mấy năm nay.
"Cái này à, bố tìm cho con một trợ lý rồi, đến lúc đó con hỏi cậu ấy là được."
Bố tôi chìm đắm trong niềm vui nghỉ hưu cười đến mức không thấy mắt đâu nữa.
Tôi nhìn ông ấy với vẻ không thể tin nổi.
Đây là tìm trợ lý gì vậy, có thể nắm rõ tình hình vận hành công ty của chúng ta sao?
Người này còn chưa nghỉ hưu đâu đấy!
Ngay cả lấy lệ cũng lười lấy lệ với tôi rồi!
Cẩn thận tôi bây giờ quẳng gánh không làm nữa đấy!
Tuy nhiên còn chưa đợi tôi kháng nghị, bố tôi đã mò điện thoại gọi cho mẹ tôi bàn bạc xem đi đâu du lịch rồi.
Tôi đau đầu day trán.
Không ngờ được chứ gì.
Người khác chen vỡ đầu muốn vào Lục thị làm việc.
Người nhà họ Lục chúng tôi lại mỗi người hận không thể ném củ khoai lang bỏng tay này đi sớm một chút.
Nhưng không còn cách nào khác.
Ai bảo nhà tôi chỉ có mấy đứa con này, ba đứa kia đều đã làm nên danh tiếng ở lĩnh vực khác, chỉ còn lại một mình tôi là vẫn vô công rồi nghề chứ?
Có thể làm sao bây giờ?
Làm thôi.