Tỷ tỷ bước tới dẫn ta vào chỗ, Mộ Dung Thanh ngồi ngay bên cạnh ta.
Học ở thư viện Động Quan ba năm, dưới môn hạ viện trưởng ta đã học lục nghệ rất tốt. Sau khi cập kê, cha không còn đóng học phí cho ta nữa, ta cũng không đến thư viện nữa.
Tính ra, ta đã lâu rồi không gặp viện trưởng.
Bà vẫn hiền từ như xưa, mang theo khí chất của một người đọc sách uyên thâm, vuốt tay ta cảm thán: “Thật là thế sự xoay vần, hai đứa năm đó còn ngồi cùng một phòng tập viết, nay đã thành phu thê rồi.”
Chúng ta cùng ngồi một phòng tập viết? Lời viện trưởng nói khiến người ta không hiểu nổi, ta theo bản năng nhìn sang Mộ Dung Thanh, mà hắn cười lắc đầu.
Chắc là viện trưởng nhớ nhầm rồi.
“Năm đó ca ca tỷ tỷ nàng cùng đến cầu xin ta nhận nàng làm học trò,” bà thong thả uống trà, từ từ nói, “Ban đầu, ta không bằng lòng đâu.”
Ta không hề tỏ vẻ không vui, chỉ thẹn thùng cúi đầu. Dẫu sao với một người thiên tư không đủ như ta, vốn dĩ không đạt tới yêu cầu thu nhận học trò của viện trưởng. Ba người con nhà họ Bùi, cũng chỉ có ta là ngu ngơ nhất.
“Ta không nhận lời ngay, chỉ cho phép nàng đến chỗ ta học thử một tháng.”
Một tháng thì thay đổi được gì? Dĩ nhiên là chẳng thay đổi được gì cả. Có lẽ ca ca tỷ tỷ lại đi cầu xin viện trưởng, nên ta mới được làm học trò của bà suốt ba năm, cũng bớt bị cha đánh suốt ba năm.
“Nhưng chưa tới một tháng ta đã hối hận rồi.”
Dẫu biết mình là khúc gỗ mục, nhưng nghe thấy lời này, ta vẫn không nhịn được nỗi thất vọng. Ngày đại hỷ không nên rơi lệ, ta cố nặn ra một nụ cười phóng khoáng, lại nghe bà nói —
“Lẽ ra ta nên nhận nàng ngay từ đầu mới đúng.”
Như đá ném xuống hồ, khơi dậy từng lớp sóng, ta ngơ ngác ngẩng đầu lên.
“Làm phu tử bao nhiêu năm, ta đã dạy quá nhiều thiên tài, nhưng hiếm thấy đứa trẻ nào chăm chỉ như nàng. Để được ở lại môn hạ của ta, nàng thức khuya dậy sớm, quên ăn quên ngủ, sau một tháng áo quần đã rộng ra, người cũng gầy đi không ít.
“Nghĩ đến năm xưa ta vào kinh cầu học, cũng đã từng không quản đêm ngày như vậy, mỗi ngày đều vùi đầu bên án thư. Vì tiền đồ cẩm tú của mình, không biết đã rơi bao nhiêu nước mắt đắng cay.
“Dòng nước không tranh cái trước mắt, mà tranh cái cuồn cuộn không dứt; núi cao không tranh cái cao thấp, mà tranh cái vạn dặm miên trường. Triều Ninh, trước kia nàng làm rất tốt, sau này cũng đừng lại xem nhẹ bản thân mình nữa.”
Viện trưởng xưa nay nghiêm khắc, lúc ở thư viện, ngay cả ca ca tỷ tỷ cũng chưa từng nhận được mấy lời khen ngợi, ta lại càng không cần phải nói.
Nhưng hôm nay, ta lại dễ dàng có được thứ mà trước kia ta hằng mơ ước.
Làm sao không nghẹn ngào cho được?
“Học trò ngu muội, may được phu tử không bỏ rơi, lời người nói hôm nay, học trò ghi nhớ.”
Những giọt lệ không kìm được lăn ra khỏi hốc mắt, phấn son trên mặt ta sắp nhòe hết rồi.
Mộ Dung Thanh hiểu ý đưa ống tay áo qua, ta cũng không khách sáo nắm lấy lau sạch.
Thế là mọi người đều cười: “Ngày đại hỷ, không nên rơi lệ đâu.”