Vài ngày sau, lúc sính lễ gửi đến, Mộ Dung Thanh tìm ta bàn bạc chuyện thành hôn.
Ta nói muốn mọi thứ đơn giản.
“Không cần mười dặm hồng trang, không cần yến tiệc khách khứa, chỉ cần một chiếc kiệu nhỏ đưa ta vào phủ Tướng quân là được. Sau khi bái đường, chúng ta nghỉ ngơi vài ngày, vừa vặn kịp ngày đại quân xuất phát.”
Hắn có chút luống cuống, lắp bắp hỏi: “Nhưng, nhưng việc cưới xin là đại sự cả đời của con gái, thật sự phải làm sơ sài như vậy sao?”
Ta nhìn chén trà trên bàn, giọng nói khẽ khàng: “Vâng, thật đấy.”
Cha mẹ không xứng đáng để ta dâng trà bái biệt lúc xuất giá, ca ca đã mất, tỷ tỷ còn mắc kẹt trong vũng bùn nhà họ Bùi, bao nhiêu năm qua, ta cũng không có người bạn tri kỷ nào khác.
“Hơn nữa chúng ta chỉ là phu thê giả, sau này ngài còn phải cưới vợ đàng hoàng mà.”
Mộ Dung Thanh cử động môi, nhưng cuối cùng không nói gì.
Lòng hắn trống rỗng, luôn muốn nắm lấy thứ gì đó nhưng không ngừng hụt hẫng.
Phải rồi.
Sau này nàng còn phải gả cho người khác đàng hoàng, thành thân quá rầm rộ, sẽ không tốt cho nàng.
Hôn sự mọi thứ đều đơn giản, nhưng song thân Mộ Dung Thanh đã không còn, hắn lại là cháu ngoại ruột của hoàng đế, nên chúng ta vẫn phải vào cung dâng trà kính bậc bề trên.
Lúc về phủ Tướng quân, mở cửa ra, ta lại phát hiện bên trong vẫn có bày tiệc.
Món ngon vẫn còn bốc khói, người dự tiệc không nhiều, vừa vặn ngồi đủ một bàn.
“Xin lỗi, ta vẫn tự tiện chủ trương một lần.”
“Chúng ta sắp rời kinh rồi, ta nghĩ, nhân lúc thành hôn có thể gặp mặt thân hữu lần cuối, cũng rất tốt.”
Mộ Dung Thanh ở sau lưng ta, nhỏ giọng lên tiếng.
Trên suốt quãng đường từ cung trở về, hắn luôn im lặng không nói lời nào, ta còn tưởng hắn có tâm sự, nhưng giờ mới hiểu được nguyên nhân thực sự.
Một cách không tự chủ, trong lòng ta trào dâng một luồng hơi ấm.
“Không sao đâu, ta phải cảm ơn ngài mới đúng.”
“Cảm ơn ngài đã mời tỷ tỷ, viện trưởng, còn có Diên Nhi và Trịnh thúc bọn họ.”
Có thể gặp họ trước khi đi, ta rất vui.