Ngày đại quân lên đường, mặt trời treo cao, trời trong gió nhẹ.
Nhưng trong đoàn quân lại đột nhiên xuất hiện một người không nên có mặt ở đây.
Cố Thịnh thân mặc bạc giáp choàng đỏ, cưỡi con hắc mã tuấn tú, kiêu hãnh đứng trước quân đội, đôi mắt phượng lướt nhìn ta một cái, rồi hậm hực thu hồi tầm mắt.
Trong lòng ta có một dự cảm không lành.
“Hắn ta làm gì vậy?”
Bên cạnh có người nhiệt tình giải đáp: “Nghe nói hai ngày trước, vị Thế tử phủ An Viễn Hầu này chủ động xin thánh thượng cho theo quân chinh chiến, triều ta đúng là có những nam nhi tốt như vậy!”
Cố Thịnh muốn theo quân chinh chiến? Hắn lại bày trò gì đây?
“Thiên hạ không chỉ có mình Mộ Dung Thanh là có tài cầm quân.”
Trong lúc tâm trí ta rối bời, giọng nói lười biếng của Cố Thịnh truyền vào tai.
Hắn không biết từ lúc nào đã cưỡi ngựa tiến lại gần, nhếch môi nói: “Hơn nữa Triều Ninh, nàng biết mà, chúng ta không phải người bình thường.”
Hắn là đang nói về chuyện trọng sinh.
“Cuối cùng nàng sẽ biết mình đã chọn nhầm người, có ta ở đây, lần này hắn đừng hòng được phong làm Trấn Quốc công.”
Cố Thịnh kiếp trước làm quan trong triều, tài năng khá cao, rất được thánh thượng ưu ái, tuy chưa từng ra biên cương nhưng luôn rất quan tâm đến chiến sự.
Nên lời hắn nói là có căn cứ, hắn nắm rõ tình hình biên cương, lần này theo quân chinh chiến, chính là nảy ra ý định cướp công lao của Mộ Dung Thanh.
Ta giận dữ nhìn hắn: “Cạn hẹp!”
Cố Thịnh trầm mặt: “Thì đã sao? Đã cướp vợ của ta, hắn đừng hòng sống yên ổn!”
Dứt lời, hắn quất roi thúc ngựa, không thèm ngoảnh đầu lại mà rời đi.
Ta vừa lo vừa giận, hận không thể đuổi theo hất hắn xuống ngựa. Lúc đang bồn chồn, quay người lại, thấy Mộ Dung Thanh đang dắt con bạch mã cho mình.
Hắn vẫn chưa hay biết gì về tương lai, đôi mắt trong veo nhìn ta cười rất dịu dàng.
Mũi ta cay cay, ta lại muốn khóc.
Ta gả cho hắn, không phải để hại hắn.
“Ngài có biết không? Cố Thịnh cũng đi trấn giữ biên thùy.”
Mộ Dung Thanh gật đầu: “Ta biết.”
Thần sắc hắn bình thường, nhưng ta có nỗi khổ không nói nên lời, lắp bắp hỏi: “Vạn nhất, ta nói là vạn nhất, Cố Thịnh rất giỏi, đi trước ngài một bước đại phá quân Hung Nô thì sao?”
Lời này hỏi thật kỳ quặc, Mộ Dung Thanh bật cười, ôm ta vào lòng, cằm tựa lên trán ta.
“Vậy thì càng tốt chứ sao.”
Ta ngỡ ngàng: “Cái gì?”
“Đánh đuổi Hung Nô sớm một ngày, gia đình bách tính sớm một ngày yên ổn.”
“Chỉ cần có thể khiến thiên hạ thái bình, công lao không ở ta cũng không sao.”
Nằm trên ngực Mộ Dung Thanh, nghe nhịp tim mạnh mẽ của hắn, ta thầm nghĩ, tại sao người này lại tốt như vậy.
Chỉ một câu nói này của hắn, ta đã biết Cố Thịnh vĩnh viễn không bao giờ sánh bằng hắn.