Đến vùng biên thùy, đã có đại quân đóng trại ngoài thành, Mộ Dung Thanh bọn họ đúng lúc phải đến đó hội quân với đại quân.
Mà ta, với tư cách là người nhà, thì cùng với những thê tử của các binh sĩ khác ở lại trong thành.
Lúc đi Mộ Dung Thanh bảo ta: “Doanh trại cách thành không xa, đưa thư cũng thuận tiện, ta cũng không cần phải lúc nào cũng ở trong trại, cứ vài ngày lại có thể về một chuyến, nếu nàng có việc gấp, cứ nhờ trưởng thị truyền tin cho ta.”
Ta gật đầu nói được.
Sau khi hắn đi, nhìn căn phòng trống không, trong lòng ta nhất thời có chút không thoải mái.
Rửa mặt một cái, ta bước ra phố.
Khí hậu biên quan không tốt bằng kinh thành, quanh năm khô hạn ít mưa, vì bị Hung Nô quấy nhiễu nên bách tính cũng luôn nơm nớp lo sợ. Nhưng dưới ánh nắng gay gắt lúc này, cư dân trong thành đang bận rộn vì sinh kế, ai làm việc nấy, trên mặt mang theo nụ cười.
Dù chiến sự không ngừng, cuộc sống gia đình cũng không thể đứt đoạn.
Biên thành khổ, nhưng trong lòng mọi người vẫn ấp ủ hy vọng, mong một ngày quân Hung Nô rút hết, thu hồi đất cũ, mong một ngày được an cư lạc nghiệp, nuôi dạy con cháu.
Ta bóp lòng bàn tay mình, nhớ tới Mộ Dung Thanh từng nói, rất nhiều thê tử binh sĩ đến tiền tuyến đều ở lại trong thành, họ có người đi canh tác dệt vải, có người mở cửa hàng, đem những kỹ thuật ở kinh thành truyền dạy nơi đây, nỗ lực làm cho vùng biên thùy trở nên phồn hoa hơn.
May thay, ta có tay nghề thêu thùa không tệ, trong lúc tìm kiếm tung tích thi cốt người thân, cũng có thể góp một phần sức lực vì bách tính.
Mộ Dung Thanh nói vài ngày sẽ về một chuyến, nhưng thực sự hắn về thành là chuyện của một tháng sau.
Lúc hắn về, cửa hàng quần áo của ta đã khai trương, đang hoạt động rất nề nếp, không chỉ bán quần áo và những món đồ nhỏ như túi gấm, mà còn thu nhận học trò, dạy thêu miễn phí.
Thấy Mộ Dung Thanh đẩy cửa bước vào, ta hừ nhẹ một tiếng: “Thì ra ngài còn biết đường về à.”
Nam nhân ngay cả giáp trụ cũng không kịp cởi lập tức đỏ mặt, trên trán lấm tấm mồ hôi, hắn vội vàng đến trước mặt ta, định nắm tay ta nhưng lại không dám, nửa ngày mới thốt ra một câu, trông vừa gấp gáp vừa đáng thương.
“Là... lỗi của ta.”
Trưởng thị đi theo sau hắn vội vàng thò đầu ra, cười hì hì nói: “Phu nhân đừng trách! Thực sự là có nguyên nhân mà.”
“Để về gặp người, chủ tử nhà ta ngay cả bạc giáp trên người cũng chưa cởi, vội vàng chạy vào thành. Người xem những binh lính khác trở về, có ai mặc giáp không?”
Ta vốn dĩ chỉ định đùa chút thôi, nghe trưởng thị nói vậy, nhìn lại bộ dạng phong trần của Mộ Dung Thanh, lập tức thấy ngại ngùng.
Trong lòng lạ kỳ thoáng hiện chút ngọt ngào.
Trước kia chưa từng có ai đặc biệt vì ta mà về nhà sớm, toàn là ta kiên nhẫn đợi người khác. Đợi cha mẹ trước Bùi phủ, đợi Cố Thịnh trước phủ Hầu.
Nhưng giờ đây dường như đã khác.
Ta nghiêng mặt: “Nếu đã vậy, ta sẽ không truy cứu nữa.”
Mộ Dung Thanh mỉm cười, đôi mắt sáng ngời: “Đa tạ phu nhân khai ân.”