Lần này hắn về, mang theo nhiều tin tức cho ta.
Cố Thịnh quả nhiên tận dụng lợi thế trọng sinh, đưa ra nhiều chiến thuật mưu lược vốn dĩ là do Mộ Dung Thanh định ra ở kiếp trước, khiến mọi người phải nhìn hắn bằng con mắt khác.
Nam nhân nói những lời này sắc mặt không đổi: “Thế tử phủ An Viễn Hầu quả nhiên phi phàm, trong quân hiện nay đều rất bội phục hắn.”
Ta nghe mà nghiến răng, phi phàm cái gì, chẳng qua là người trước trồng cây người sau hái quả thôi.
“Nhờ có hắn định ra lương kế, chúng ta quyết định ngày khác sẽ công thành, sớm thu hồi thành Yến Châu bị chiếm đóng.”
Lần đại chiến trước, Hung Nô mượn danh nghĩa nghị hòa để đột kích, cấu kết với nội gián, liên tục chiếm năm tòa thành của triều ta. Và ngay tại thành Yến Châu, chúng đã treo xác những sứ giả đã chết trên tường thành để sỉ nhục.
Nếu muốn tìm thi thể ca ca, thành Yến Châu là nơi có khả năng nhất.
Chờ họ thu phục được thành Yến Châu, ta cũng sẽ rời khỏi nơi ở hiện tại, theo những thê tử binh sĩ khác đến đó giúp bách tính khôi phục cuộc sống, sửa sang lại những thành quách bị quân Hung Nô tàn phá.
“Lênh đênh bất định như vậy, có cảm thấy khổ không?”
Mộ Dung Thanh thấp giọng hỏi, mà ta lắc đầu.
“Không khổ đâu.”
“Nơi nào lòng bình yên thì nơi đó là nhà.”
Nghĩ đến người thân nhất đang ở nơi đó, dù có gian nan đến đâu, ta cũng không sợ hãi nữa.
Mộ Dung Thanh chưa ở lại được hai ngày đã lại đi.
Hắn để lại bộ bạc giáp trên người, nói là lớp da lót bị rách. Ta nhờ trưởng thị đem nó đi, quyết định đích thân mang đến chỗ thợ rèn trong cục quân khí ở thành để sửa chữa.
Chỗ thợ rèn đã có không ít giáp trụ, nhìn ánh lạnh lẽo hắt ra từ những mảnh giáp, ta chợt nảy ra ý tưởng.
“Ngài xem, có thể thêm một miếng hộ tâm kính ở trước ngực không?”
Kiếp trước lúc đón tướng sĩ khải hoàn ở kinh thành, ta nhớ khi đó kiểu dáng giáp trụ có chút khác với hiện tại, bên ngoài giáp ngực có đính thêm những miếng đồng hình tròn.
Người thợ ngẩng đầu lên: “Phu nhân thật có tầm nhìn, loại giáp trụ có hộ tâm kính mà người nói chúng tôi đã đang nghiên cứu rồi, chỉ là để làm ra bộ hoàn chỉnh thì còn cần thêm thời gian.”
Hắn chỉ chỉ về phía không xa: “Nếu người lo cho phu quân nhà mình, có thể bắt chước những thê tử binh sĩ đằng kia khâu thêm những miếng hộ tâm kính nhỏ vào trong lớp da lót, tuy tác dụng không lớn lắm, nhưng dù sao cũng khiến lòng người an tâm hơn chút.”
Ta cảm ơn hắn, rồi nhận lời.