Lúc trước ở trong sân nghe họ nói chuyện, ta đã biết đầu đuôi câu chuyện, nên sau khi vào phòng cũng không ép Mộ Dung Thanh cởi bỏ y phục cho ta kiểm tra.
Ngược lại hắn rất tích cực, tự nguyện cởi bỏ giáp trụ, còn định cởi cả nội bào.
Ta hừ một tiếng, đối diện với nửa thân trên săn chắc đẹp đẽ của hắn, mắt cũng không thèm chớp cái nào, còn nhìn chằm chằm vào quần của hắn.
“Cởi đi, để ta xem trên chân ngài có vết thương nào không.”
Mộ Dung Thanh hít một hơi lạnh, cổ lập tức đỏ ửng, người cũng không dám cử động.
Hắn như không có chuyện gì nhặt y phục khoác lên, ngồi xuống đối diện ta, chuyển chủ đề: “Ta, lần này ta về không chỉ là để dưỡng thương, mà còn để mang một tin tức cho nàng.”
“Tin tức gì?”
Mộ Dung Thanh rũ mắt: “Lần này đánh thành Bàn Thành, chúng ta bắt được một người sắp chết bệnh.”
“Hắn là em trai của Thiền vu Hung Nô, cũng chính là người năm đó chủ động đưa ra đề nghị nghị hòa.”
Sau khi bắt được tội nhân mượn danh nghĩa nghị hòa nhưng lại giết hại sứ giả này, các tướng sĩ trong quân nghĩ đến những người anh em đồng bào bị sỉ nhục, ai nấy đều phẫn nộ, hô vang đòi giết hắn tế cờ.
Em trai Thiền vu biết mình tội nghiệt nặng nề, lại thêm hắn đã lâm trọng bệnh, nên không hề phản kháng, chỉ cầu xin được nói một lời trước khi chết.
Thanh bạc kiếm của Cố Thịnh đã kề sát cổ hắn, Mộ Dung Thanh lại nghiến răng, nén cơn giận ngút trời, hỏi hắn muốn nói gì.
Mộ Dung Thanh đứng bên cửa sổ, kể lại từng lời của em trai Thiền vu cho ta nghe.
“Những sứ giả nghị hòa năm đó không bị giết sạch toàn bộ.”
“Có một thanh niên tên là Bùi Hành Chi, tinh thông y thuật, cực kỳ thông minh. Thiền vu bỏ độc vào thức ăn của phái đoàn sứ giả, huynh ấy chỉ nếm một miếng là biết có điểm bất thường, hiểu rõ Hung Nô vốn không có ý định nghị hòa, thế là ngay đêm đó cùng những người khác lên kế hoạch đột vây.”
“Nhưng trong phái đoàn vốn đã có nội gián, kế hoạch bị tiết lộ. Một phần người đã thoát được ra ngoài, không biết lưu lạc nơi đâu; một phần người không thoát được, bị tên Thiền vu nổi giận bắt giữ và giết chết.”
Đó chính là lý do tại sao số lượng thi thể ở thành Yến Châu không khớp với số người trong phái đoàn.
Thần sắc hắn có chút lay động: “Nếu thành Yến Châu không có thi thể của Hành Chi, huynh ấy có lẽ vẫn còn sống.”
Nhưng cũng có thể đã chết.
Dẫu sao nếu Bùi Hành Chi thực sự bình an vô sự, thì huynh ấy hẳn phải tìm mọi cách trở về.
Nhưng huynh ấy vẫn biệt vô âm tín.
Hơn nữa kiếp trước, ta cũng chưa từng nhận được tin tức gì của ca ca.
“Dù sao đi nữa, trước khi thực sự nhìn thấy huynh ấy, ta sẽ không bỏ cuộc.”
Mộ Dung Thanh nắm chặt tay ta: “Ta cũng vậy.”