Giấc mộng ban trưa qua đi nhanh chóng.
Chớp mắt, ta đã ở biên quan được gần một năm.
Năm tòa thành bị quân Hung Nô chiếm đoạt, nay đã thu hồi được bốn tòa, chỉ còn lại Hạ Ấp là nơi dễ thủ khó công nhất, tốc độ nhanh hơn kiếp trước rất nhiều.
Vì liên tục mở cửa hàng quần áo, tay nghề thêu thùa của ta ngày càng giỏi hơn trước.
Năm đó ta thêu túi gấm cho ca ca, để đóa mẫu đơn trên đó được sống động như thật, đã phải mất nửa tháng ròng rã, mà giờ đây một ngày đã có thể thêu xong một cái.
Cửa hàng của ta cũng tạo được danh tiếng không nhỏ, không chỉ có học trò ở mấy tòa thành lân cận, mà hằng ngày khách khứa đều đông như trẩy hội.
Thậm chí còn thu hút cả những tên trộm nhỏ.
Người làm nhỏ giọng báo với ta, gần đây luôn có một đứa trẻ lén lút quanh quẩn trong tiệm.
Dựa vào kinh nghiệm nhiều năm, hắn nghi ngờ đó là một tên trộm.
Ta nhìn theo hướng hắn chỉ, thấy một bé gái cao chưa đến thắt lưng ta đang đứng trước những bộ y phục lộng lẫy không rời mắt, trong mắt đầy vẻ khao khát.
Người làm hỏi: “Có cần đuổi đi không?”
Ta lắc đầu: “Không cần đâu, cứ để ý là được.”
Cô bé đó quanh quẩn trong tiệm ta suốt một buổi chiều, xem qua hết thảy mọi thứ, không mua đồ nhưng cũng không ăn trộm đồ.
Ta tưởng người làm nhìn lầm, định bụng cười cho qua chuyện, nhưng không ngờ đợi đến lúc khách khứa đông nhất buổi chiều, cô bé thừa dịp người đông lộn xộn, chộp lấy một chiếc túi gấm định bỏ chạy.
Nhưng người làm đã chú ý từ lâu, vừa thấy cô bé hành động, liền không hề do dự mà bắt lấy.
Bé gái bị nhấc bổng lên trách mắng: “Sách thánh hiền đọc vào bụng chó hết rồi! Làm chuyện trộm cắp thì lại thạo lắm!”
Cô bé da mặt mỏng, òa một tiếng liền khóc lớn.
Trông giống như ai đang bắt nạt cô bé vậy.