Ta nghe mà lòng đầy cảm xúc lẫn lộn: “Ngài cứ trốn như vậy, mà chưa từng lên tiếng sao.”
“Ta không dám làm phiền nàng.”
Mộ Dung Thanh thở dài một tiếng, nhớ lại chuyện xưa, nụ cười dịu dàng.
“Lúc nàng bảo ta cưới nàng, ta thực sự vui mừng khôn xiết, nhưng nhìn thấy gương mặt đỏ sưng của nàng, lại cảm thấy rất phẫn nộ.
“Nàng nói chỉ làm phu thê giả với ta, lòng ta thất vọng vô cùng, nhưng lại cảm thấy có thể giúp nàng thoát khỏi nhà họ Bùi đã là điều may mắn của ta rồi. Nếu không, chúng ta vốn dĩ phải là hai người xa lạ chẳng liên quan gì.”
Hắn nói không sai, kiếp trước chúng ta vốn chẳng có chút liên hệ nào. Ta ở phủ Hầu, hắn ở biên cương, ta chỉ biết về hắn qua lời kể của người khác.
Nhưng kiếp này đã khác, ta đã trở thành thê tử của hắn, cùng hắn chung chăn chung gối.
Sau này, ta còn hy vọng có thể cùng hắn chung mộ.
Ta bưng lấy mặt hắn, hàm lệ: “Có phải chúng ta còn nợ đối phương một chén rượu hợp cẩn không?”
Đôi mắt Mộ Dung Thanh ngấn lệ.
“Phải.”
Hắn tình tứ hôn lên trán ta, y phục nửa rời, vị tướng quân ngày thường thét ra lửa trên chiến trường lúc ở trên giường cũng chỉ giống như một thiếu niên mới biết yêu.
Màn hồng ấm áp, uyên ương giao cổ, một đêm ít ngủ.
Vết thương ở chân ca ca lành nhanh hơn đôi mắt.
Chứng mù mắt của huynh ấy là do lần đột vây khỏi quân Hung Nô trước đó gây ra. Quân Hung Nô truy đuổi huynh ấy đến bên bờ sông, dồn vào đường cùng, phái đoàn của huynh ấy đành phải nhảy xuống.
Dòng nước xiết, huynh ấy bị một khúc gỗ trôi đập vào sau gáy, thế là trước mắt dần mờ mịt đi.
Ca ca dùng hết chút sức lực cuối cùng bám vào khúc gỗ trôi, sau đó để mặc nó đưa mình đi.
Lúc tỉnh lại đã ở trên bờ, huynh ấy không nhìn thấy gì, ban đầu còn tưởng chỉ là trời tối, sau đó mới phát hiện là mình đã mù.
Quân y nói chứng mù mắt là do có máu bầm sau gáy, chỉ cần kiên trì châm cứu mỗi ngày, đợi máu bầm tan hết là có thể hồi phục thị lực.
Sau khi vết thương ở chân lành, ca ca không vội về kinh.
Huynh ấy nói: “Muốn về nhà, thì phải khải hoàn trở về.”
Huynh ấy lại mặc giáp ra chiến trường, lại làm quân sư, ý chí sảng khoái như năm xưa.
“Nam nhi sao không mang Ngô câu, thu phục quan sơn năm mươi châu.”
Một lần nữa tiễn họ rời thành đến doanh trại, ta tin chắc một điều —
Ngày khải hoàn, nhất định đã gần kề.