Kiếp này, đại quân khải hoàn sớm hơn kiếp trước nửa năm, quân Hung Nô liên tiếp bại trận, rút lui xa nghìn dặm, ít nhất bảy mươi năm không dám xâm phạm.
Thánh thượng vui mừng khôn xiết, đích thân ra khỏi kinh thành chào đón.
Ban thưởng rơi xuống như tuyết, Mộ Dung Thanh cũng giống như kiếp trước, vẫn được phong làm Trấn Quốc công.
Lúc tước hiệu được ban xuống, ta thở phào nhẹ nhõm, Cố Thịnh cũng thở phào nhẹ nhõm. Sau khi trải qua sự rèn luyện của chiến trường, hắn và Mộ Dung Thanh đã kết thành tình bạn sinh tử, ác ý ban đầu đã sớm tan thành mây khói.
Lúc vào cung dự tiệc thưởng công, trong hàng ngũ quan viên đón tiếp phía trước, ta nhìn thấy tỷ tỷ.
Tỷ đội ngọc quan, mặc quan bào màu tím sẫm, mỉm cười rạng rỡ với ta.
Sau khi đại quân về kinh, mọi người đều khen Bùi thị lang có phúc khí, một nhà ba con, ai nấy đều xuất sắc.
Nhưng không ai biết, ngày tháng của ông chẳng hề dễ chịu.
Ông đối xử bạc bẽo với ta bao nhiêu năm qua, ta tuyệt đối không bao giờ nhận ông làm cha nữa, cái thế của nhạc phụ Trấn Quốc công, ông chẳng mượn được phân hào nào.
Sau khi tỷ tỷ thi đỗ nữ quan, tỷ đã khuyên nhủ mẹ đẻ của mình hòa ly với ông, sau đó cùng nhau rời phủ lập môn hộ riêng, còn đổi cả họ.
Ca ca sau khi chết đi sống lại rồi lại được phong quan tiến chức, cũng giống như tỷ tỷ đón mẹ ra khỏi phủ. Những gì cha đã làm khi nhận được tin huynh ấy chết năm đó đã khiến huynh ấy không còn mộng tưởng gì về người cha này nữa.
Kẻ bạc tình bạc nghĩa, cuối cùng phải nhận lấy kết cục chúng bạn xa lánh.
Về phần mẹ, bà hiện giờ đang sống ở phủ của ca ca, sống rất tốt.
Ca ca mời vị thầy thuốc giỏi nhất về chữa bệnh cho bà, sau vài năm, chứng cuồng si của bà đã khỏi hẳn, cũng không còn phiến diện như trước.
Mỗi khi gặp ta, trên mặt bà luôn hiện rõ vẻ hối lỗi, đã mấy lần muốn tìm ta hòa giải, mà ta chỉ mỉm cười cho qua, tuyệt nhiên không đồng ý.
Ta không hận bà, nhưng cũng không thể tha thứ cho bà.
Làm mẹ con một kiếp trên đời này, chúng ta không có duyên phận cho lắm, từ nay về sau, cứ cách phủ xa trông nhau là được.
—Hoàn—