Sau khi công công đi khỏi, những người đang quỳ trên mặt đất lần lượt đứng dậy.
Mọi người thần sắc khác nhau, cha ta đứng đó, đáy mắt u ám không rõ; tỷ tỷ có vẻ có nhiều lời muốn hỏi ta, nhưng ngại vì có Mộ Dung Thanh bên cạnh nên cứ chần chừ không dám tiến lên.
Chỉ có một người sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ.
Ta ngửa đầu nói nhỏ với Mộ Dung Thanh: “Ngài về đi, ta sẽ ở Bùi phủ đợi ngài đến đón dâu.”
Nhưng hắn nhìn vào gò má chưa hết sưng của ta, lại rất do dự: “Nàng hay là đi cùng ta đi, nếu ở lại Bùi phủ, ta không yên tâm.”
“Không sao đâu, có thánh chỉ rồi, cha ta sẽ không dám làm gì ta nữa.”
Mộ Dung Thanh rũ mắt suy nghĩ một lúc, đem bội kiếm bên hông tặng cho ta: “Nếu có người dám bắt nạt nàng, cứ rút kiếm ra, hậu quả ta gánh.”
Ta không nhịn được mỉm cười: “Được.”
Sau khi hắn rời đi, ta quay người đi tìm tỷ tỷ.
Nhưng mới đi được vài bước, Cố Thịnh đã nắm lấy cánh tay ta, không nói hai lời liền kéo đi: “Bùi Triều Ninh, ta có chuyện muốn hỏi nàng.”
Tỷ tỷ không rõ chuyện gì, vội vàng chạy tới ngăn cản: “Thế tử làm vậy là có ý gì?”
Cố Thịnh không nhìn tỷ, chỉ nói nhỏ với ta, hắn nói nợ cũ kiếp trước chưa tan, muốn nói chuyện riêng với ta.
Thế là ta gật đầu với tỷ tỷ: “Muội đi một lát sẽ về.”
Cho đến khi đến dưới hiên nhà không người, Cố Thịnh mới dừng bước.
Môi hắn run rẩy, đuôi mắt hằn lên một vệt đỏ, thần tình là nỗi buồn ta chưa từng thấy, hoàn toàn không còn vẻ bề ngoài của một tiểu Hầu gia thường ngày.
“Bởi vì ta chưa vì nàng xin cáo mệnh, nên nàng liền muốn đổi một người khác sao?”
Mắt hắn vằn tia máu, nắm chặt vai ta, gầm nhẹ:
“Bùi Triều Ninh, nàng không được làm như vậy!”
“Ngày hôm đó trên triều ta đã bẩm báo với thánh thượng, khẩu dụ ban cáo mệnh ngày hôm sau sẽ đến. Tỷ tỷ nàng đều có quan chức, ta sao có thể để nàng không có gì —”
Ta rũ mắt, nhẹ nhàng gạt tay hắn ra.
“Thế tử hiểu lầm rồi, ta không nghĩ như vậy. Chỉ là từ nay về sau, ta sẽ không cần cáo mệnh nữa.”
Hắn ngỡ ngàng, nước mắt nóng hổi chảy xuống: “Tại sao?”
“Không đáng.”
Cha mẹ không đáng, nhà họ Bùi không đáng, cáo mệnh không đáng, Thế tử phu nhân cũng không đáng.
“Sau này ta sẽ sống theo ý nguyện của mình. Không có ta, ngài cũng có thể tự do tự tại cưới vợ rồi.”
“Ta và ngài từ nay đường ai nấy đi, không cần gặp lại nữa.”