Một tờ thông báo sa thải mỏng tang nằm trơ trọi trên mặt bàn gỗ sồi bóng loáng, chính thức đặt dấu chấm hết cho chuỗi ngày hưởng cái gọi là "phúc báo" 996 (làm từ 9h sáng đến 9h tối, 6 ngày/tuần) kéo dài đằng đẵng suốt 5 năm thanh xuân của tôi.
Trưởng phòng nhân sự - người phụ nữ vẫn thường khen ngợi năng lực "trâu bò" của tôi trong các buổi họp tổng kết - giờ đây đang treo trên môi nụ cười công nghiệp giả tạo. Chị ta đẩy gọng kính, giọng nói nhẹ nhàng nhưng sặc mùi ban ơn từ trên cao nhìn xuống:
"Hứa Tịnh, cô cũng biết tình hình kinh tế năm nay khó khăn thế nào rồi đấy. Công ty điều chỉnh cơ cấu, cắt giảm toàn bộ bộ phận dự án. Khoản bồi thường 'N+1' này là sự ưu ái cuối cùng mà Ban giám đốc dành cho các nhân sự cốt cán như cô. Hy vọng cô hiểu và ký vào đây để chúng ta giữ lại chút tình nghĩa đồng nghiệp."
Tình nghĩa? Tôi suýt bật cười thành tiếng. Năm năm cống hiến, bán mạng tăng ca đến mức rối loạn nội tiết, dạ dày đau quặn từng cơn, đổi lại là hai chữ "tình nghĩa" rẻ mạt này sao? Nhưng tôi không tranh cãi, cũng không khóc lóc van xin. Tôi cầm bút, nét ký dứt khoát và bình thản đến lạ lùng.
Ôm chiếc thùng carton đựng vài món đồ cá nhân lặt vặt bước ra khỏi tòa nhà văn phòng cao chọc trời, ánh nắng ban trưa chói chang dội thẳng xuống đỉnh đầu làm mắt tôi cay xè. Đường phố tấp nập xe cộ, người người hối hả ngược xuôi, chỉ có tôi là đứng lại, lạc lõng giữa dòng chảy cuộc đời.
Tôi tên Hứa Tịnh, năm nay 29 tuổi. Kết hôn được 3 năm, chưa có con, đang gánh trên vai khoản nợ mua nhà, nợ mua xe, và giờ đây, tôi có thêm một danh hiệu mới: Kẻ thất nghiệp.
Về đến nhà, kim đồng hồ đã chỉ 7 giờ tối. Chồng tôi, Chu Hạo, vẫn chưa tan làm. Căn nhà im lìm chìm trong bóng tối. Tôi đặt chiếc thùng gỗ ở lối vào, bật đèn lên. Ánh đèn trắng lạnh lẽo chiếu rọi căn phòng khách 70 mét vuông mà hai đứa đã phải vay mượn khắp nơi để trả tiền cọc. Lần đầu tiên, tôi cảm thấy nó xa lạ và trống rỗng đến thế. Nó giống một cái lồng giam nợ nần hơn là một tổ ấm.
Gần 8 giờ tối, tiếng lạch cạch mở cửa vang lên. Chu Hạo bước vào, vẻ mặt mệt mỏi, vừa tháo cà vạt vừa than thở về ông sếp khó tính.
Trong bữa tối, tôi đợi anh ta ăn xong bát cơm đầu tiên mới dám mở lời.
"Chu Hạo, em bị sa thải rồi."
Động tác gắp thức ăn của anh ta khựng lại giữa không trung. Đôi đũa lơ lửng, và đôi lông mày rậm của anh ta lập tức nhíu chặt lại thành một đường thẳng tắp. Không có sự quan tâm, không có lo lắng, chỉ có sự khó chịu hiện lên rõ rệt.
"Sao đột ngột thế? Em lại gây ra họa gì à?"
Câu hỏi của anh ta như gáo nước lạnh tạt vào mặt tôi.
"Không có họa gì cả. Công ty điều chỉnh nghiệp vụ, cả bộ phận đều bị cắt giảm. Danh sách sa thải dài cả trang giấy." Tôi cố giữ giọng điệu bình thản nhất có thể, nén tiếng thở dài vào trong.
Chu Hạo không nói gì nữa. Anh ta lẳng lặng lùa cơm vào miệng, tiếng nhai nuốt trong không gian tĩnh mịch nghe rõ mồn một, tạo nên một bầu không khí đè nén đến mức nghẹt thở. Anh ta không hỏi về tiền bồi thường, cũng không buông một lời an ủi như "Không sao đâu, còn có anh đây".
Tôi biết, trong đầu anh ta lúc này chỉ đang hiện lên những con số: Tiền lãi ngân hàng tháng tới, tiền xăng xe, tiền điện nước, và cả tiền gửi về biếu bố mẹ ở quê. Việc tôi mất việc đồng nghĩa với việc gánh nặng tài chính sẽ đè lên vai anh ta gấp đôi.
Đêm đó, chúng tôi nằm chung một giường nhưng xa cách như hai kẻ lạ mặt. Chu Hạo quay lưng về phía tôi, kéo chăn trùm kín đầu. Tiếng thở dài thườn thượt của anh ta vang lên đều đặn suốt cả đêm, như những nhát búa gõ vào lòng tự trọng đang rỉ máu của tôi.
Tôi mở mắt nhìn trần nhà đen kịt, tự hỏi cuộc hôn nhân này rốt cuộc có ý nghĩa gì khi hoạn nạn không thể cùng chia sẻ?