Sáng hôm sau là Thứ Bảy. Tôi cứ ngỡ chuyện này có thể tạm gác lại để cuối tuần nghỉ ngơi, nào ngờ trời vừa hửng sáng, sương sớm còn chưa tan hết, tiếng chuông cửa dồn dập như tiếng báo cháy đã phá tan sự tĩnh lặng của bình minh.
Chu Hạo mắt nhắm mắt mở lồm cồm bò dậy ra mở cửa. Cánh cửa vừa bật mở, một bóng người lao vào kèm theo luồng khí lạnh ngắt từ bên ngoài.
Là bố chồng tôi, Chu Kiến Quân.
Ông ta mặc bộ quần áo cũ kỹ, ống quần còn vương bùn đất khô khốc, mái tóc bạc rối bù vì gió, khuôn mặt xám xịt đầy vẻ phong trần và sát khí. Rõ ràng là ông ta đã lái chiếc xe bán tải cũ nát chạy xuyên đêm từ dưới quê lên đây ngay khi nghe tin "dữ".
"Bố? Sao bố lại lên đây giờ này?" Chu Hạo ngạc nhiên tột độ, cơn buồn ngủ bay biến sạch trơn.
Chu Kiến Quân chẳng thèm nhìn con trai lấy một cái, ông ta lao thẳng đến trước mặt tôi đang đứng ngơ ngác ở cửa phòng ngủ, ánh mắt sắc lẹm như dao găm xoáy vào người tôi:
"Hứa Tịnh! Tao nghe nói cô bị công ty đuổi cổ rồi phải không?"
Tôi giật mình, theo phản xạ gật đầu: "Vâng, thưa bố..."
"Mất việc rồi?"
"Tạm thời là vậy ạ, con sẽ tìm việc mới sớ..."
"Câm mồm!"
Chu Kiến Quân quát lên, cắt ngang lời tôi. Ông ta cười khẩy, một nụ cười méo mó đầy khinh miệt. Từ trong chiếc túi vải bố mang theo, ông ta rút ra một xấp tài liệu quăn mép, rồi dùng hết sức bình sinh đập mạnh xuống mặt bàn trà bằng kính.
"Chát!"
Tiếng động chát chúa vang lên khiến tim tôi giật thót. Giấy trắng mực đen hiện ra rõ mồn một: THỎA THUẬN LY HÔN.
"Đã không có việc làm rồi thì ly hôn đi. Ngay lập tức!"
Giọng ông ta không lớn, nhưng giống như một quả bom nổ chậm vừa được kích hoạt, nổ tung giữa phòng khách chật hẹp.
Chu Hạo hoảng hốt lao tới cầm bản thỏa thuận lên, tay run run:
"Bố! Bố làm cái gì thế này! Sao tự dưng lại ly hôn?"
"Tao làm cái gì? Tao đang cứu mày đấy thằng ngu ạ!"
Chu Kiến Quân chỉ thẳng ngón tay chai sần, nứt nẻ vào mặt tôi, nước bọt văng tung tóe theo từng nhịp quát tháo đầy cuồng nộ:
"Con trai nhà họ Chu tao là người có tiền đồ, là kỹ sư, có công ăn việc làm đàng hoàng! Tao không đẻ nó ra để nó phải nuôi báo cô một loại phế vật ngồi không ăn bám như con này!"
"Cô không đi làm, tiền nợ nhà tính sao? Tiền nợ xe ai trả? Sau này đẻ con ra cô định cho nó uống nước lã à?"
"Nhà họ Chu chúng tôi ba đời bần nông, khó khăn lắm mới ra được một đứa sinh viên đại học như thằng Hạo, tao tuyệt đối không thể để cơ nghiệp của nó bị một người đàn bà vô dụng kéo sụp đổ được!"
Từng câu từng chữ như những mũi kim tẩm độc đâm sâu vào tim tôi, rút cạn chút máu nóng còn sót lại.
Phế vật. Người đàn bà vô dụng. Ăn bám.
Đó là tất cả giá trị của tôi trong mắt ông ta sau 3 năm làm dâu, sau bao nhiêu tiền của tôi bỏ ra vun vén cho cái nhà này sao?
Tôi nhìn sang Chu Hạo, hy vọng anh ta sẽ nói giúp tôi một lời. Hy vọng người đàn ông tôi chọn làm chồng sẽ có chút bản lĩnh.
Anh ta có nói thật, nhưng giọng điệu yếu ớt như muỗi kêu:
"Bố, bố đừng nói nữa! Hứa Tịnh cô ấy chỉ là tạm thời..."
"Tạm thời? Tạm thời là bao lâu? Một tháng? Một năm? Hay là cả đời?"
Chu Kiến Quân thô bạo ngắt lời, gương mặt đỏ gay gắt. Ông ta vớ lấy con dao gọt hoa quả trên bàn, dí mũi dao vào cổ tay mình, gào lên:
"Chu Hạo, tao bảo cho mày biết! Nếu mày còn nhận tao là bố, thì hôm nay nhất định phải ký tên! Hôm nay mày mà không ký, tao cắt tay chết ngay trước mặt mày cho xem! Mày chọn đi, chọn con vợ thất nghiệp vô dụng hay chọn bố?"
Mặt Chu Hạo lập tức cắt không còn giọt máu. Anh ta nhìn bố mình đang lên cơn điên loạn, rồi lại quay sang nhìn tôi. Ánh mắt anh ta dao động dữ dội, tràn ngập sự đau khổ, giằng xé và cả sự hèn nhát.
Tôi biết, anh ta là một người con hiếu thảo đến mức ngu muội. Từ nhỏ đến lớn, Chu Kiến Quân trong lòng anh ta chính là bầu trời, là uy quyền không thể chống lại.
Phòng khách chìm vào sự im lặng chết chóc. Tôi thậm chí có thể nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường, mỗi nhịp như đang đếm ngược cho cuộc hôn nhân của mình.
Hồi lâu sau, Chu Hạo khó khăn nuốt nước bọt, giọng khàn đặc thốt ra:
"Tịnh Tịnh... hay là... chúng ta cứ... trước hết..."
Anh ta không nói hết câu, nhưng tôi hiểu. Hai chữ "trước hết" đó chính là cọng rơm cuối cùng đè nát chút ảo tưởng sót lại trong lòng tôi.
Tôi cười, một nụ cười đầy chua chát và bi ai. Hóa ra tình nghĩa vợ chồng 3 năm, trước một màn kịch "lấy cái chết ra ép buộc" của bố chồng, lại mong manh dễ vỡ như bọt xà phòng.
"Được, tôi ký."
Tôi không nhìn Chu Hạo nữa, cầm bút lên, bình thản tìm đến chỗ cần ký tên. Ngòi bút lướt trên mặt giấy phát ra tiếng "sột soạt" lạnh lùng.
Trên mặt Chu Kiến Quân lộ ra nụ cười đắc thắng. Ánh mắt Chu Hạo từ giằng xé biến thành tê dại, và cuối cùng là sự giải thoát.
Ký xong, tôi đưa bút cho anh ta. Chu Hạo đón lấy, tay run bần bật. Anh ta nhắm mắt lại, như dùng hết sức bình sinh, nhanh chóng viết xuống tên mình.
Khoảnh khắc đó, trái tim tôi hoàn toàn nguội lạnh.
Chu Kiến Quân vồ lấy bản thỏa thuận đã ký xong, như thể đang nâng niu một báu vật hiếm có, cẩn thận kiểm tra đi kiểm tra lại từng nét chữ.
"Thế có phải đúng không! Giải thoát sớm bớt đau khổ!" Ông ta mãn nguyện gật đầu. "Hứa Tịnh, nể tình cô đã theo Chu Hạo 3 năm, căn nhà này tiền trả trước là do nhà tôi bỏ ra, tôi không bắt cô phải bồi thường thanh xuân gì cả. Đồ đạc của cô, tự mà dọn dẹp đi, hôm nay dọn ra khỏi đây luôn."
Tôi không nói gì, quay người vào phòng ngủ. Đồ của tôi không nhiều, một chiếc vali là chứa hết. Khi tôi kéo vali ra khỏi cửa phòng, Chu Hạo đứng đó cúi đầu, còn bố chồng tôi thì tựa lưng vào sofa, vắt chân chữ ngũ, gương mặt đầy vẻ của kẻ chiến thắng.
Tôi đi tới lối vào, thay giày, tay đặt lên nắm cửa.
"Chu Hạo." Tôi khẽ gọi.
Người anh ta run lên, chậm rãi ngẩng đầu.
"Có một chuyện, tôi quên chưa nói với mọi người."
Chu Kiến Quân mất kiên nhẫn vẫy tay: "Có chuyện gì để sau hãy nói, đi mau đi cho khuất mắt!"
Tôi cười nhạt, nhìn thẳng vào mắt Chu Hạo:
"Tôi bị sa thải, khoản tiền bồi thường công ty đưa cho tôi là N+1."
Chu Hạo ngẩn người. Chu Kiến Quân lại càng cười khẩy: "Cái gì mà N+1, chẳng phải là mấy tháng lương sao? Đáng bao nhiêu tiền chứ? Đi đi!"
Tôi không giải thích thêm, chỉ nhẩm lại con số khổng lồ đó trong lòng, rồi mở cửa bước thẳng ra ngoài. Sau lưng là tiếng Chu Kiến Quân thúc giục con trai mau chóng đến Cục Dân chính.