Tôi và Chu Hạo hẹn gặp nhau trước cổng Cục Dân chính sau đó một giờ.
Anh ta đến sớm hơn tôi, ngồi xổm trên bậc thềm đá lạnh lẽo, tay kẹp điếu thuốc lá cháy dở, dưới chân đã vứt đầy tàn thuốc. Thấy tôi, anh ta lập tức đứng dậy, dập tắt điếu thuốc, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
"Tịnh Tịnh, em đến rồi."
Tôi gật đầu, mặt không cảm xúc.
Chúng tôi đi song song bên nhau vào đại sảnh nhưng chẳng ai mở lời. Sự im lặng như một tảng đá khổng lồ đè nặng giữa hai người. Ngày đi đăng ký kết hôn, chúng tôi cũng đi trên đoạn đường này, tay trong tay, hứa hẹn đủ điều. Giờ đây, lời nói vẫn còn vang bên tai, nhưng lòng người đã đổi thay đến mức đáng sợ.
Nhân viên làm thủ tục ly hôn là một người phụ nữ trung niên với cặp kính dày cộp, đã quá quen với những cảnh hợp tan này. Chị ta vô cảm đưa tờ khai:
"Hai bên đều tự nguyện chứ?"
"Vâng." Tôi trả lời dứt khoát.
Chu Hạo hơi do dự, liếc nhìn tôi một cái đầy van lơn rồi cũng cúi đầu: "Vâng."
"Tài sản chung?"
"Không có gì đáng kể, đã thỏa thuận xong."
Khi hai cuốn sổ nhỏ màu đỏ mang tên "Chứng nhận ly hôn" được đóng dấu đỏ chót và đưa tới trước mặt, tôi cảm thấy mình như vừa hoàn thành một ca phẫu thuật cắt bỏ khối u ác tính, thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.
Chu Hạo cầm cuốn sổ đỏ, tay run dữ dội như thể vật đó nặng ngàn cân.
Bước ra khỏi cổng Cục Dân chính, bầu trời u ám xám xịt, những hạt mưa lất phất bắt đầu rơi xuống.
Chu Hạo cuối cùng không kìm được mà gọi giật tôi lại, giọng nói mang theo tiếng nấc nghẹn ngào:
"Tịnh Tịnh, anh xin lỗi. Anh... anh không còn cách nào khác, bố anh sức khỏe yếu, anh sợ ông ấy làm liều. Em chịu khó một thời gian, đợi bố nguôi giận anh sẽ..."
Tôi quay lại, nhìn anh ta bằng ánh mắt thương hại:
"Chu Hạo, chúng ta kết thúc rồi. Đừng diễn vai người bị hại nữa, nó chỉ khiến tôi thấy buồn nôn thêm thôi."
Đúng lúc đó, điện thoại trong túi quần Chu Hạo bỗng đổ chuông liên hồi.
Anh ta giật mình lấy ra. Màn hình hiển thị: Bố.
Không chỉ một cuộc gọi. Tôi liếc qua màn hình sáng rực, thấy dòng thông báo đỏ lòm: 99+ cuộc gọi lỡ.
Vừa bước chân ra khỏi Cục Dân chính, điện thoại của bố chồng bỗng nổ tung như vậy, chắc chắn có biến.
Chu Hạo run rẩy trượt nút nghe, tay lóng ngóng bật loa ngoài.
Vừa kết nối được ba giây, tiếng gào thét thất thanh của Chu Kiến Quân từ đầu dây bên kia đã xé toạc màng nhĩ, át cả tiếng gió rít ngoài trời:
"CHU HẠO! THẰNG NGU NÀY! MÀY ĐANG Ở ĐÂU? MÀY ĐÃ KÝ ĐƠN CHƯA?"
Chu Hạo giật bắn mình, lắp bắp: "Con... con vừa ký xong rồi ạ. Có chuyện gì thế bố?"
"TRỜI ƠI LÀ TRỜI! TAO CHẾT MẤT THÔI!"
Tiếng Chu Kiến Quân rống lên như lợn bị chọc tiết, kèm theo tiếng đập bàn ghế loảng xoảng.
"Mày có biết con vợ mày... con Hứa Tịnh nó làm chức vụ gì không? Mày có biết lương của nó bao nhiêu không hả cái thằng phá gia chi tử này?"
Chu Hạo ngơ ngác nhìn tôi, rồi hỏi lại vào điện thoại một cách ngu ngốc: "Bố nói gì thế? Cô ấy chỉ là nhân viên văn phòng bình thường..."
"Nhân viên cái mả cha mày! Chị họ mày làm cùng tòa nhà vừa gọi điện bảo tao! Con Hứa Tịnh là Trưởng nhóm dự án cao cấp! Lương cứng của nó 50 triệu một tháng! Năm mươi triệu đấy con ơi! Mày có biết đếm tiền không?"
Cả người Chu Hạo cứng đờ như tượng gỗ. Mắt anh ta mở to hết cỡ, nhìn tôi trân trân như nhìn thấy người ngoài hành tinh.
Đầu dây bên kia, Chu Kiến Quân vẫn chưa dừng lại, giọng ông ta chuyển từ gào thét sang rên rỉ thảm thiết như đứt từng khúc ruột:
"Nó bảo bồi thường N+1... Mày biết thâm niên nó làm bao nhiêu năm không? 5 năm! Tổng cộng là 6 tháng lương! Là 300 triệu! 300 triệu tiền tươi thóc thật đấy! Chưa kể tiền thưởng, tiền phép năm! Mày ly hôn rồi thì số tiền đó là tài sản riêng của nó! Nhà mình mất trắng mấy trăm triệu rồi! Mày giết tao đi còn hơn!"
Tiếng gào thét tham lam của ông ta vọng ra giữa phố, thu hút ánh nhìn của người đi đường.
Chu Hạo từ từ buông thõng tay xuống, chiếc điện thoại suýt rơi xuống đất. Gương mặt anh ta chuyển từ trắng bệch sang xanh mét. Con số "300 triệu" như một tia sét đánh ngang tai, thiêu rụi chút sĩ diện hão huyền cuối cùng của anh ta.
Anh ta nhìn tôi, giọng nói run rẩy, không còn chút khí phách đàn ông nào, chỉ còn lại sự thèm khát tiền bạc trần trụi:
"Tiền... tiền bồi thường sa thải của em... thực sự là bao nhiêu?"
Tôi đứng thẳng lưng, chỉnh lại cổ áo, nhìn thẳng vào đôi mắt đang dao động dữ dội của người chồng cũ. Khóe môi tôi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ nhất có thể:
"Bố anh tính giỏi đấy. Nhưng thiếu rồi."
Tôi bước lại gần anh ta một bước, ghé sát tai anh ta thì thầm, từng chữ rõ ràng như dao khắc:
"Lương cơ bản của tôi đúng là 50 triệu. Nhưng tính cả thưởng dự án hoàn thành và cổ phiếu thưởng chưa nhận, thu nhập trung bình tháng của tôi là 80 triệu. N+1 cộng thêm các khoản trợ cấp thất nghiệp, tổng cộng tôi nhận được gần nửa tỷ. Và quan trọng nhất..."
Tôi lùi lại, giơ cuốn sổ ly hôn lên trước mặt anh ta:
"Giờ đây, một xu một hào trong số đó, anh và cái gia đình tham lam của anh cũng đừng hòng chạm vào được."
Nói xong, tôi quay lưng, kéo vali bước đi thẳng dưới cơn mưa, để mặc Chu Hạo đứng chết lặng như một bức tượng muối giữa trời, tiếng bố anh ta vẫn gào thét điên cuồng trong chiếc điện thoại đang buông thõng.
Cơn mưa này, thật mát mẻ làm sao.