Tôi trọng sinh rồi.
Kiếp trước, sau khi tôi gặp tai nạn xe, con gái nuôi Tạ Vi Vi đã chính tay ký vào giấy cam kết từ bỏ điều trị.
Sau khi tôi chết, nó ghé sát vào tai tôi nói: "Tần Duệ, bà biết không? Xe của bà là do tôi động tay động chân mới xảy ra chuyện đấy."
Nó gần như nghiến răng nghiến lợi: "Tôi hận bà đã khiến tôi mất đi hai mươi lăm năm, quãng thời gian mà lẽ ra tôi phải có được tình thương của cha và mẹ."
Tôi: "?"
Hay lắm, tôi giúp người khác nuôi con suốt hai mươi lăm năm trời, người ta không cần thì thôi, cuối cùng lại nuôi ra một mối thù.
Nó làm việc cũng cực kỳ dứt khoát gọn gàng, không chậm trễ một giây phút nào, hỏa táng ngay trong ngày, nhận tro cốt ngay trong ngày.
Sau đó, nó cầm gia sản của tôi đi hiếu kính cha mẹ ruột của nó.