Nào ngờ ông trời có mắt, tôi mở mắt ra lần nữa, quay về thời điểm bảy năm trước.
Chính là ngày cha mẹ ruột nó tìm đến cửa.
Lúc bọn họ đến, Tạ Vi Vi mới thi đại học xong chưa được bao lâu, vừa khéo cũng đang ở nhà.
Mẹ ruột của nó là Trần Mai nước mắt lưng tròng nắm lấy tay nó, nói: "Con gái ơi, mẹ cuối cùng cũng tìm được con rồi."
Cha ruột nó là Lý Dũng đứng bên cạnh cũng phụ họa theo: "Con gái, rốt cuộc ba cũng được gặp con."
Hai người họ cứ như đang diễn tuồng, rồi cùng nhau gào khóc thảm thiết.
Tạ Vi Vi bị bọn họ khóc cho ngơ ngác, giống hệt kiếp trước, nó nhìn tôi với vẻ mặt mờ mịt, hỏi tôi chuyện này là thế nào.
Thật ra, nó chẳng cần phải hỏi, chỉ cần nhìn Trần Mai một cái là biết chuyện gì đang xảy ra. Tạ Vi Vi và Trần Mai gần như là cùng một khuôn đúc ra, chẳng cần làm xét nghiệm ADN cũng thấy giống.
Quả nhiên, Trần Mai nói: "Hai mẹ con mình sinh ra đã giống hệt nhau, con là con gái của mẹ mà. Nếu không phải mấy hôm trước bà hàng xóm nói nhìn thấy một cô bé giống hệt mẹ ở trên phố, thì đến giờ mẹ vẫn chưa tìm được con đâu."
Bà ta nói xong, lại khóc lóc bịa ra một câu chuyện đầy rẫy lỗ hổng cho Tạ Vi Vi nghe: "Năm đó, con mới được hai tháng tuổi, mẹ đưa con đi chợ phiên, do buồn vệ sinh quá nên đặt con ở bên ngoài một lát, lúc quay ra thì con đã bị lạc mất."
Lý Dũng bồi thêm: "Ba mẹ tìm con suốt mười tám năm nay, không lúc nào là không nhớ đến con."
Tạ Vi Vi lại nhìn sang tôi: "Mẹ, họ nói có thật không?"
Tôi không nói gì.
Kiếp trước, tôi đã trực tiếp đuổi Trần Mai và Lý Dũng đi.
Sau khi hai người đó đi, tôi biết giấy không gói được lửa nên cũng kể cho Tạ Vi Vi nghe chuyện nó không phải con ruột của tôi.
Nghĩ rằng nó mới mười tám tuổi, đang ở độ tuổi ngây thơ, chưa từng trải qua sự vùi dập của xã hội, không biết lòng người hiểm ác nên tôi mới phân tích cho nó hiểu.
Năm đó nó bị người ta bỏ rơi trước cửa nhà tôi, lúc bị bỏ rơi đang là giữa mùa đông giá rét. Thời tiết lạnh như thế, nếu thật sự yêu thương nó, sao có thể nỡ lòng nào vứt bỏ?
Nói lui một bước, nhỡ may tôi không ở nhà, hoặc tôi không nhận nuôi, nó còn nhỏ như vậy thì sống kiểu gì? Hơn nữa, năm đó lúc nhặt được nó, tôi còn đặc biệt giúp nó tìm kiếm cha mẹ ruột, nhưng chẳng có ai đến nhận.
Thế nhưng, tôi sợ Tạ Vi Vi ngây thơ, nhưng Tạ Vi Vi lại cho tôi nếm trải sự vùi dập của xã hội thêm một lần nữa.
Tôi phân tích cho nó nhiều như vậy, cũng không địch lại tình máu mủ ruột rà và vài ba lời nói của cha mẹ ruột nó.
Lúc đó nó kiên định nói với tôi là sẽ không nhận Trần Mai và Lý Dũng, còn cực kỳ hiểu chuyện an ủi tôi: "Mẹ yên tâm, đời này con chỉ có một mình mẹ là mẹ thôi."
Nhưng sau khi lên đại học, nó lại lén lút sau lưng tôi nhận lại Trần Mai và Lý Dũng. Sau khi tốt nghiệp, nó càng lừa tiền của tôi để cho hai người kia tiêu xài.
Bởi vì hai kẻ đó nói với Tạ Vi Vi rằng, tiền tiết kiệm trong nhà đều đã dùng để đi tìm nó hết rồi.
Dẫn đến việc họ không nuôi nổi con trai nữa.
Sau khi tôi vô tình nhìn thấy lịch sử chuyển tiền và tin nhắn trò chuyện giữa nó và cha mẹ ruột, tôi đã mắng nó đầu óc không tỉnh táo: "Họ không có công nuôi dưỡng con, lại bắt con phải giúp nuôi em trai, ý đồ là gì còn chưa rõ hay sao?"
Nó ngược lại còn trách tôi lo chuyện bao đồng, phẫn nộ nói: "Họ là cha mẹ ruột của con, còn tìm con suốt bao nhiêu năm như vậy, mãi mới tìm được con. Con không nhận thì người ta nhìn con thế nào, nói con thế nào? Bất hiếu, ăn cháo đá bát, không có lương tâm, con không muốn bị người ta chọc vào cột sống mà chửi."
"Hơn nữa, con cũng đã trưởng thành rồi, mẹ có thể đừng có chuyện gì cũng muốn kiểm soát con như trước kia được không?"
Nói đến cuối cùng, nó còn xát muối vào vết thương của tôi: "Hèn gì chồng cũ của mẹ không cần mẹ, đòi ly hôn với mẹ, chính là do mẹ quản chuyện thiên hạ quá rộng đấy."
Tôi: "..."
Tôi: "..."
Tôi: "..."
Nó xát muối vào lòng tôi xong thì sập cửa bỏ đi.
Tất nhiên, có sao nói vậy, nguyên nhân tôi và chồng cũ ly hôn không thể trách lên đầu Tạ Vi Vi được.
Tôi và hắn ly hôn đơn giản là vì tôi không sinh được con.
Ở Vân Thượng luôn có một lời đồn, nói rằng nếu hai vợ chồng kết hôn lâu mà mãi không có con, có thể nhận nuôi một đứa trẻ, nếu đứa trẻ đó trong mệnh có anh chị em thì hai vợ chồng sẽ sớm có con của chính mình.
Đây cũng là một trong những lý do năm đó chúng tôi nhận nuôi Tạ Vi Vi.
Chỉ là sau khi chúng tôi nhận nuôi Tạ Vi Vi được bốn năm, bụng tôi vẫn im hơi lặng tiếng, nhà chồng cũ lại rất coi trọng chuyện nối dõi tông đường nên cả nhà đều sốt ruột.
Mẹ chồng cũ ép buộc chúng tôi ly hôn để chồng cũ cưới người khác. Chồng cũ là một gã bám váy mẹ, nghe lời mẹ hắn nên đã ly hôn với tôi.
Nhưng rõ ràng lúc nhận nuôi Tạ Vi Vi là quyết định của cả gia đình, đến khi ly hôn, Tạ Vi Vi lại trở thành gánh nặng của một mình tôi.
Chồng cũ phán một câu "Nó vốn dĩ cũng không phải con ruột của tôi", lúc ly hôn kiên quyết không nhận quyền nuôi dưỡng Tạ Vi Vi, còn nói nếu tòa phán cho hắn thì hắn sẽ tống Tạ Vi Vi vào trại trẻ mồ côi.
Sau khi ly hôn, hắn thậm chí còn không đến thăm Tạ Vi Vi một lần nào, đừng nói đến chuyện cấp dưỡng.
Mẹ ruột và em trai tôi cũng cảm thấy tôi ly hôn mà còn đèo bòng thêm một đứa con gái không cùng huyết thống, họ khá có lời ra tiếng vào với tôi, không muốn chấp nhận Tạ Vi Vi.
Dùng lời của mẹ tôi mà nói thì là: "Con ruột mình đẻ ra sau này có nuôi mình hay không còn chưa biết chắc, huống hồ là nuôi con người khác. Nhỡ đâu sau này nó biết thân thế, đòi đi tìm cha mẹ ruột thì con bỏ ra bao nhiêu cũng chỉ là công dã tràng xe cát."
Em trai tôi tuy không nói thẳng như mẹ, nhưng cũng mang ý đó, nó bảo: "Chị à, chị mang theo một đứa bé, sau này gặp được người mình thích thì khó mà tái hôn lắm."
Lúc đó tôi không nghe lời mẹ và em trai, cảm thấy đã nhận nuôi Tạ Vi Vi thì phải có trách nhiệm với nó đến cùng. Hơn nữa, lúc đó tôi bị gia đình chồng cũ làm tổn thương khá sâu sắc nên cũng chẳng còn ý định tái hôn.
Vì vậy, bao nhiêu năm nay, cơ bản đều là một mình tôi vừa đi làm vừa chăm sóc Tạ Vi Vi. Cũng may, tôi làm nghề tự do nên mang theo nó cũng tiện.
Thỉnh thoảng tôi quá bận hoặc cần đi xa, em trai tôi tuy ghét Tạ Vi Vi nhưng nể mặt tôi nên cũng miễn cưỡng giúp tôi trông nó vài ngày.