Cuối cùng, Tạ Vi Vi bị tuyên án tử hình.
Trước khi chết, muốn gặp tôi lần cuối.
Tôi đã đi gặp.
Nó sớm đã không còn dáng vẻ thanh xuân tươi đẹp như lúc đầu, nhìn thấy tôi thì kích động bật khóc.
Gọi tôi: "Mẹ."
Tôi không đáp lại tiếng "mẹ" này của nó.
Nó khóc lóc lải nhải với tôi một hồi, tóm lại là: Nó cảm thấy có lỗi với công ơn nuôi dưỡng mười tám năm của tôi, nếu có kiếp sau, nó hy vọng vẫn có thể làm con gái tôi, trả lại ân tình này.
Tôi vội vàng nói: "Nếu thật sự có kiếp sau, tôi hy vọng kiếp sau, kiếp sau nữa chúng ta đừng bao giờ gặp lại nhau."
Tạ Vi Vi: "..."
Nó: "Mẹ mãi mãi sẽ không tha thứ cho con nữa, đúng không?"
Tôi gật đầu: "Đúng."
Nó: "Tại sao?"
Tôi ngẫm nghĩ: "Bởi vì không có ai quay đầu lại chỉ để yêu thương người một lần nữa đâu, coi như đây là lời khuyên cho cả tôi và cô."
Tạ Vi Vi: "..."
—Hoàn—